"Sao thế?"
Giọng nói của người đàn ông vẫn còn ngái ngủ: "Không ngủ được à?"
Lưu Duyệt sợ đến không nói nên lời, bên cạnh có một người sống sờ sờ thế này mà cô cũng không phát hiện ra!
"Em sao vậy?" Lục Thành xoa xoa cái cổ mỏi nhừ của mình rồi ngồi dậy.
Vì muốn về dự ngày đầy tháng của Nhị Nữu, anh đã vội vàng hoàn thành nhiệm vụ, kết quả chỉ được nghỉ hai ngày, chiều mai đã phải trở về đơn vị.
"Hôm nay là ngày mấy?" Lưu Duyệt cảm thấy giọng mình cũng đang run lên...
"Em ngủ đến lú lẫn rồi à, không phải hai hôm trước Nhị Nữu vừa đầy tháng sao?" Trong bóng tối, bàn tay chai sần của người đàn ông đặt lên trán cô.
Lưu Duyệt ngây người tại chỗ, sau khi hoàn hồn, cô lập tức bật người dậy, bước xuống giường!
Năm 1973!
Cô thế mà lại trở về năm 1973!
Nhờ ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ! Lưu Duyệt nheo mắt lao về phía chiếc nôi nhỏ cách đó không xa!
Lục Thành cũng đứng dậy theo, anh vội ôm lấy Lưu Duyệt đang suýt ngã, đôi mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết cả ruồi!
"Con bé có đi đâu mất đâu mà em vội thế, em còn không biết sức khỏe mình bây giờ ra sao à?" Lửa giận của Lục Thành bốc lên ngùn ngụt!
Lúc Lưu Duyệt mang thai anh không biết đã đành, đến lúc sinh con anh cũng không hay biết!
Nếu trước đó không phải người bạn cùng làng viết thư gửi anh có nhắc qua một câu! Anh còn không biết Nhị Nữu đã sắp đầy tháng rồi!
Anh vô cùng tức giận! Lưu Duyệt bây giờ thật sự chuyện gì cũng không nói với anh! Mỗi lần anh viết thư gửi về, câu trả lời nhận được luôn là: [Chúng em đều khỏe, anh đừng lo!]
Chết tiệt, anh viết thư là chỉ để biết mẹ con họ đều khỏe để đừng lo thôi sao!
Anh muốn biết cô thế nào rồi, Đại Nữu ra sao rồi, đã biết gọi bố chưa! Đã biết đi chưa!
Lục Thành càng nghĩ càng tức, bàn tay đang ôm người phụ nữ liền vỗ một cái "bốp" lên mông cô! Tức thật chứ!
"Anh!" Lưu Duyệt đột ngột quay đầu trừng mắt nhìn Lục Thành! Tên đàn ông này bị bệnh gì vậy?
"Anh làm sao? Không phải em muốn xem con sao! Xem đi!" Giọng Lục Thành không được tốt cho lắm.
Lưu Duyệt vừa nghĩ đến việc anh trọng nam khinh nữ, cũng chẳng có thái độ tốt đẹp gì: "Sao? Con của một mình em à? Không phải giống của anh à? Thời đại nào rồi! Anh còn trọng nam khinh nữ!"
Lục Thành tức đến bật cười: "Anh trọng nam khinh nữ lúc nào? Em sinh con, em có nói cho anh biết không? Mẹ kiếp, anh là người biết cuối cùng!"
"Sao em lại không nói cho anh? Em đã nhờ Trần Tiểu Hoa gửi thư cho anh, còn anh thì sao, từ lúc Đại Nữu hai tuổi đến giờ anh có viết cho em lá thư nào không? Anh có hồi âm cho em không?" Lưu Duyệt vừa tức giận nói, vừa vung tay đấm thùm thụp vào ngực người đàn ông.
Cô không biết anh có đau không, nhưng cô biết tay mình rất đau!
"Sao anh lại không viết? Một tháng anh gửi cho em ba lá thư! Em nói xem, em trả lời anh thế nào? Anh viết cho em mấy trang giấy! Em trả lời anh một câu bảy chữ! Tính luôn cả dấu câu mới được chín chữ!"
Lục Thành không nhịn được nữa! Anh đã muốn nói từ lâu rồi! Chỉ sợ nói ra lại có vẻ bản thân anh quá tính toán!
Lưu Duyệt cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không đúng!
Cảm nhận được lồng ngực người đàn ông đang phập phồng thở dốc, Lưu Duyệt bình tĩnh lại...
"Khoan đã, không đúng! Có gì đó không khớp!"