Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 18

Trước Sau

break

Lưu Văn Thanh nhìn bộ dạng của cô là biết cô chưa ăn cơm, không nói một lời nào liền đi vào bếp.

Quả nhiên bếp lò lạnh ngắt.

Ông mò mẫm châm đèn dầu, xắn tay áo lên bắt đầu làm việc.

Thấy hai đứa trẻ đầu chụm vào nhau ngủ say trên giường, Lưu Duyệt lại rón rén bước ra ngoài.

Thấy đèn trong bếp sáng, Lưu Duyệt không cần suy nghĩ cũng biết bố đang nấu cơm cho mình.

Quả nhiên Lưu Văn Thanh đang nhìn miếng thịt lợn treo trên xà nhà của cô với vẻ mặt đầy chán ghét.

Chỉ có thế này thôi à? Còn không đủ cho ông nhét kẽ răng!

Chút thịt này thì đủ làm gì chứ?

Làm bánh bao không biết có đủ hai cái không!

“Lục Thành về chỉ mang có từng này thịt thôi à?” Lưu Văn Thanh chỉ vào miếng thịt rồi quay đầu lại hỏi.

Lưu Duyệt mím môi, kể lại toàn bộ câu chuyện với Trần Tiểu Hoa từ đầu đến cuối.

Vừa dứt lời, mặt Lưu Văn Thanh đã đen kịt lại.

“Nó dám làm vậy à!” Lưu Văn Thanh vỗ một cái thật mạnh lên bếp lò.

Lưu Duyệt nghe thôi cũng thấy đau.

“Con vốn định báo Công an, nhưng nghĩ lại nếu báo Công an, họ cùng lắm thì chịu phạt, con một đồng cũng không lấy được, bên Lục Hổ cũng khó xử, bây giờ họ chịu trả tiền thì thôi ạ.” Lưu Duyệt nhẹ giọng nói.

Lưu Văn Thanh suy nghĩ một lát rồi nói: “Con nói đúng, bây giờ Lục Hổ đang cảm thấy có lỗi với con, ba mẹ con con ở trong đội, có chuyện gì nó còn có thể giúp đỡ một tay...”

Lưu Duyệt cũng nghĩ vậy.

“Trong nhà còn đủ gạo không? Con thiếu gì cứ nói với bố, sáng mai bố mang qua cho.” Lưu Văn Thanh ngồi vào chỗ bếp củi, nhóm lửa dưới đáy nồi.

Lưu Duyệt cho thêm một ít nước vào nồi rồi nói: “Gạo vẫn còn ạ, lúc Lục Thành về có mang theo, không biết ở hợp tác xã cung tiêu bây giờ có mua được bông không?”

Rồi lại lấy một vắt mì khô từ trong tủ ra.

“Bông khó mua lắm, nhà mình còn hai cái chăn bông, ngày mai bố mang qua cho.” Lưu Văn Thanh thở dài, con gái sống khổ sở thế này, ông cũng có một phần lớn trách nhiệm.

Vì vậy, bình thường có thể giúp được gì thì giúp.

“Vâng ạ.” Lưu Duyệt cũng không khách sáo, chăn của họ bây giờ vẫn là cái chăn từ lúc cô kết hôn, bông đã vón cục lại, đắp không hề ấm chút nào.

“Ừm...” Lưu Văn Thanh lấy thuốc lá sợi từ trong túi ra, nhét vào tẩu, dùng diêm châm lửa rồi rít một hơi thật sâu.

“Mẹ con nói con bảo bà ấy về à?” Lưu Văn Thanh lại mò mẫm thứ gì đó trong túi.

Lưu Duyệt nhìn thấy đó là một tờ giấy đỏ, bên trong dường như còn gói thứ gì đó.

Giây tiếp theo, tờ giấy đỏ đã xuất hiện trước mặt cô.

“Nhị Nữu đầy tháng không làm tiệc, đây là quà của ông ngoại cho nó. Con cũng đừng nói con gái không tốt, chính con cũng là con gái đấy thôi, cùng lắm thì kén rể, bí thư đội bên cạnh không phải cũng kén được một chàng rể ở rể sao! Người ta còn là trí thức nữa đấy, con tự mình nghĩ thoáng ra một chút đi!” Ánh mắt Lưu Văn Thanh nhìn con gái lộ ra một tia chán nản.

Tay Lưu Duyệt đang cho mì vào nồi bỗng khựng lại, xem ra bố cô, một người cổ hủ như vậy, còn nhìn thấu đáo hơn cả cô...

“Vâng, vâng, vâng...” Lưu Duyệt vừa mở miệng thì tiếng khóc oe oe đã vang lên ở phòng bên cạnh.

Lưu Văn Thanh còn nhanh hơn cô, hai ba bước đã chạy vào phòng.

Ông thuần thục sờ tã, rồi bế đứa bé vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành hai câu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc