Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 12

Trước Sau

break

Triệu Phạm thu lại dòng suy nghĩ, nhìn người đàn ông trước mặt, hừ lạnh một tiếng: “Cậu cầm tiền về đi, tôi không lấy đâu. Lục Thành, tôi chỉ nói với cậu một lần, nếu cậu không đối xử tốt với Lưu Duyệt, thì trả nó lại cho tôi.”

Đại Nữu còn nhỏ, không hiểu chuyện người lớn, nhưng cũng biết không khí không tốt, chỉ biết nhìn qua nhìn lại sắc mặt của hai người họ.

“Thời đại nào rồi mà cậu còn trọng nam khinh nữ.” Triệu Phạm không nhịn được mà nói một câu.

Mặt Lục Thành sa sầm lại ngay tức khắc.

Ai cơ? Ai trọng nam khinh nữ cơ?

Ai cơ? Ai đã nói câu này? Lời này từ đâu mà ra thế?

“Mẹ... Con không có, giữa con và Duyệt Duyệt có hiểu lầm, nhưng đã giải quyết rồi ạ. Con thật sự không trọng nam khinh nữ...” Lục Thành biết lời giải thích của mình có chút yếu ớt.

Nhưng đây đều là sự thật, anh thật sự không trọng nam khinh nữ. Anh có thể thề với trời.

Triệu Phạm hoài nghi liếc anh một cái: “Tốt nhất là như vậy.”

“Đại Thành, anh xong chưa? Anh mà không đi, em có đạp xe đến bốc khói thì anh cũng không kịp chuyến tàu đâu.” Lục Quân đứng ở cửa gọi lớn.

Anh ta vừa dứt lời, trong nhà đã vang lên tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Lục Thành giật mình, xách ba lô lên rồi đi thẳng ra ngoài.

“Lục Thành! Anh cút đi. Còn không mau lên.” Lưu Duyệt nghiến răng nghiến lợi hét lên.

Lục Thành chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát...

Nghe tiếng xe đạp kẽo kẹt ngoài cửa, Lưu Duyệt bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Dỗ dành mãi cô con gái nhỏ mới ngủ, cô rón rén đi ra ngoài sân.

“Mẹ, bố có thời gian không ạ...” Bố của Lưu Duyệt trước đây là thợ mộc, bây giờ không cho phép làm ăn riêng nên được nhận vào xưởng khai thác gỗ làm tổ trưởng.

Ông dẫn theo vài người đệ tử, chuyên làm đồ nội thất các loại.

Một tháng cũng kiếm được hơn bốn mươi đồng.

Triệu Phạm cúi đầu suy nghĩ một lúc: “Sắp cuối năm rồi, bố con cũng khó nói lắm, hay là để hôm nào được nghỉ, mẹ về hỏi thử xem. Con định làm gì thế?”

Lưu Duyệt thở dài, đúng là bây giờ cô có tiền, nhưng lại không dám tiêu.

Mẹ góa con côi mà cầm cả nghìn đồng trong tay, lỡ để người ta biết thì không rước họa cũng rước trộm vào nhà.

“Phải sửa lại nhà thôi mẹ ạ...” Nếu Lưu Duyệt nhớ không lầm thì mùa đông năm nay lạnh một cách lạ thường, tuyết lớn kéo dài đến tận tháng Ba, tháng Tư năm sau.

Mùa đông năm đó, cô và hai đứa con cứ thay nhau ốm sốt, thậm chí một bữa cơm no cũng không có mà ăn...

Vừa nghĩ đến những khổ cực ở kiếp trước, Lưu Duyệt không khỏi rùng mình một cái, đời này nói gì thì nói cũng không thể đi vào vết xe đổ của kiếp trước được nữa.

“Vâng, vậy hôm nào nghỉ mẹ hỏi bố giúp con, nếu gỗ không đủ thì con lại nghĩ cách khác.” Lưu Duyệt tươi cười nói.

Triệu Phạm thấy được sự thay đổi trong tâm thái của con gái, trong lòng không khỏi chua xót, nhà người ta còn có người lớn giúp đỡ một tay.

Còn con gái của bà, vừa gả đi đã phải học cách quán xuyến mọi việc trong nhà.

Lưu Duyệt thấy Triệu Phạm lén lau nước mắt, vành mắt cô cũng đỏ hoe theo: “Tự dưng mẹ khóc cái gì chứ, sau này chúng ta sẽ có những ngày tháng tốt đẹp hơn mà. Bây giờ con nghĩ thông rồi, Lục Thành có ở đây, con coi anh ta là một con người, anh ta không ở đây, con coi như anh ta đã chết.”

“Dù sao đời người cũng chỉ có mấy chục năm, sống theo cách nhìn của người khác làm gì, bây giờ ai nói con, con sẽ đối đầu với người đó, để xem ai dám coi thường con.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc