Trùng Sinh 70, Anh Triệt Sản Vì Tình Cũ, Tôi Tái Giá Mắc Gì Anh Khóc?

Chương 6: Sự thật không ai biết của kiếp trước

Trước Sau

break

Trên gương mặt xinh đẹp của Ôn Chi lộ ra một tia mỉa mai không hề che giấu, cô khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, cười lạnh nói:

“Hừ, chẳng phải ngươi vừa mới quả quyết tuyên bố hôm nay sẽ có ba chuyện kinh thiên động địa xảy ra sao? Còn cần phải hỏi à.

Không cần nghi ngờ gì nữa, ông anh cả chồng của ta gọi Tư Cảnh Thành ra ngoài, chắc chắn là vì mệnh lệnh của cặp bố mẹ chồng “tốt” của ta rồi.

Bọn họ một lòng muốn đem đứa bé không biết nhặt từ đâu về kia cho ta và Tư Cảnh Thành nhận nuôi.

Kiếp trước ta đã để bọn họ được như ý rồi, kiếp này... hừ hừ, cứ chờ xem!”

[Ừm, sự thật đúng là như vậy! Bố mẹ chồng của cô tuyên bố trong nhà chưa có cháu trai, thế là đã bế về một cậu bé mới bốn tuổi, còn nhất quyết muốn đăng ký nó dưới tên của anh cả và chị dâu cô.

Anh cả cô thì đồng ý rồi, thế nhưng chị dâu cô lại kiên quyết không chịu, bố mẹ chồng cô thấy kế này không thành, lại quay sang nhắm vào cô.

Nói cô gả vào nhà họ Tư đã tròn hai năm, mà vẫn không có lấy một mụn con nào.

Cuối cùng, bọn họ quyết định sẽ cho đứa bé này làm con thừa tự của cô và Tư Cảnh Thành.]

Ôn Chi nhìn chằm chằm vào dòng chữ hiện trên màn hình, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi căm phẫn khó tả.

Cô nghiến chặt răng, bất bình nói một cách mỉa mai: “Kiếp trước, bà chị dâu khéo ăn khéo nói của ta đã dùng đủ lời lẽ thuyết phục bố mẹ chồng, thành công để họ cho ta nhận nuôi đứa bé.

Ai mà ngờ được, đến khi cô ta sinh đứa thứ tư, cuối cùng cũng được toại nguyện sinh con trai, lại dám khoe khoang trước mặt ta, còn mỉa mai ta là con gà mái không biết đẻ trứng...”

[Ký chủ đừng tức giận nữa, cô đoán xem đứa bé hôm nay được nhận nuôi là con của ai?]

Ôn Chi thuận miệng đoán: “Lẽ nào lại là của Tư Cảnh Thành?”

[Không phải! Cô đoán lại đi!]

“Chẳng lẽ là của bố chồng ta?”

Ôn Chi thầm nghĩ, đàn ông nhà họ Tư ai cũng trông ưa nhìn, chưa kể bố chồng cô cũng mới hơn bốn mươi, có người phụ nữ vì ông mà sinh con cũng không phải là không thể.

[Ký chủ, trí tưởng tượng của cô phong phú thật đấy! Đứa bé đó là của anh cả chồng cô và bạch nguyệt quang của anh ta, Chu Viện.

Chu Viện là con gái của ân sư anh cả chồng cô, vốn dĩ họ đã bàn đến chuyện cưới hỏi rồi, ai ngờ năm năm trước gia đình Chu Viện bị điều đi Tây Bắc.

Nhà họ Tư liền hủy hôn sự của họ, Chu Viện liền cắt đứt quan hệ với gia đình, đăng ký xuống nông thôn, còn Tư Cảnh Dụ cuối cùng đã cưới con gái của phó viện trưởng, Lý Kiều.

Lúc Chu Viện xuống nông thôn thực ra đã mang thai con của Tư Cảnh Dụ, sau này khi phát hiện ra thì Tư Cảnh Dụ đã lấy vợ rồi.

Cuối cùng cô ta không còn cách nào khác, đành tìm một gã nhà quê ở nông thôn để đổ vỏ, gần đây người đàn ông kia phát hiện đứa bé không phải con mình, liền bắt Chu Viện đưa con về nhà họ Tư.]

Khi Ôn Chi nghe được tin này, cả người cô như bị sét đánh, đứng ngây người tại chỗ.

Cô trợn tròn mắt, con ngươi gần như muốn rơi ra khỏi hốc mắt, miệng thì há to, như thể có thể nhét vừa một quả trứng.

Ôn Chi run rẩy nói với giọng đầy khó tin: “Ngươi... ngươi nói Tư Nhất Minh lại là con ruột của Tư Cảnh Dụ ư? Sao có thể chứ!”

Từ trước đến nay, Ôn Chi vẫn luôn cho rằng mình đã hiểu rất rõ về nhà họ Tư, nhưng cho đến lúc này, cô mới phát hiện ra những gì mình biết chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc