Thế nhưng, khoảnh khắc Ôn Chi nghe thấy giọng nói này, ngọn lửa giận trong lòng lập tức bùng lên.
Cô ngẩng đầu, trừng mắt nhìn cô em chồng độc địa đã cướp mất công việc của mình, còn ngang nhiên chế giễu mình không thể sinh con ở kiếp trước, cơn thịnh nộ đó như núi lửa phun trào không thể kìm nén.
Ôn Chi nhanh chóng vớ lấy một chiếc gối trên giường, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào đầu Tư Lâm, rồi hét lên: “Cô cút ra ngoài cho tôi!”
Cú tấn công bất ngờ này khiến Tư Lâm không chút phòng bị, bị ném cho choáng váng.
Người chị dâu hai vốn hiền thục, dịu dàng ngày thường, hôm nay lại như biến thành người khác, nổi trận lôi đình với cô ta, còn dùng gối ném cô ta, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Tư Lâm ôm đầu, mặt mày kinh ngạc nhìn Ôn Chi, lắp bắp chất vấn:
“Chị dâu hai, chị... chị điên rồi à? Tại sao lại dùng gối ném em?”
Ôn Chi cười lạnh một tiếng, không chút do dự đáp trả: “Hừ! Tôi ném chính là cái đồ vô dụng không biết gõ cửa như cô đấy.”
“Cô xem lại mình đi, đã mười tám tuổi rồi mà ngay cả cái áo cũng lười giặt, đến đồ lót mà cũng dám vứt cho tôi giặt giùm.”
“Chai dầu trong nhà bị ngã cũng không biết dựng lại, cơm thì không biết nấu, cả ngày chỉ biết há miệng chờ sung.”
“Cô chính là một con mọt gạo, phí cơm vô ích!” Ôn Chi trút hết tất cả nỗi bất mãn từ kiếp trước ra ngoài.
Tư Lâm nghe xong những lời này, lập tức tức đến sôi máu, cô ta chỉ tay vào mặt Ôn Chi, giãy nảy lên chửi mắng: “Hay cho chị, hôm nay chị vậy mà dám sỉ nhục tôi!”
“Bố mẹ tôi còn chưa bao giờ mắng tôi như vậy, chị là cái thá gì? Bây giờ tôi sẽ đi nói với bố mẹ, để họ dạy dỗ lại chị một trận!”
Ôn Chi mặt mày đằng đằng sát khí: “Ngon thì đi mách đi! Tại sao cùng là phụ nữ, mà Lý Kiều và cô lại cứ như tiểu thư quyền quý vậy?”
“Mười ngón tay không dính nước, chẳng phải làm gì cả, chỉ việc bưng bát lên ăn là xong.”
“Còn tất cả việc nhà lại đổ hết lên đầu tôi? Chẳng lẽ vì tôi dễ bắt nạt lắm sao?”
Tư Lâm tức tối phản bác: “Ôn Chi, chị bị điên à! Chị không có con cái phải chăm lo! Chị dâu cả phải trông ba đứa con đã đủ mệt rồi, trong nhà này chẳng phải chị là người rảnh rỗi nhất sao?”
“Chị giúp mẹ san sẻ chút việc nhà cũng là chuyện nên làm, có gì mà phải kêu ca chứ? Đằng nào chị cũng không sinh được con...”
Nghe vậy, Ôn Chi tức đến run người, cô lồm cồm bò dậy khỏi giường, thậm chí không kịp xỏ dép, chân trần xông thẳng tới, giơ tay giáng một bạt tai trời giáng lên má Tư Lâm.
Tiếp đó, “Bốp! Bốp! Bốp!” Liên tiếp ba tiếng giòn giã vang lên, cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng.
“Cái gì mà tôi rảnh rỗi nhất, tôi không phải đi làm chắc?”
“Tôi không những phải đi làm, về nhà còn phải làm việc nhà, bữa sáng các người cũng lười làm, tất cả đều chờ tôi hầu hạ, dựa vào đâu chứ?”
Ôn Chi chau mày lại, đôi mắt đẹp trợn tròn lên, hai tay chống hông đứng đó với vẻ tức giận không thể kiềm chế.
“Còn nữa, cô nói tôi không sinh được con, thế sao cô không đi hỏi người anh hai tốt của cô xem, có phải anh ta vô sinh nên tôi mới không có thai không.”
“Lý Kiều phải chăm ba đứa con nhỏ, thì liên quan gì đến tôi? Dựa vào đâu mà bắt tôi phải gánh vác việc nhà thay cho chị ta.”
“Hôm nay không ai nấu bữa sáng à? Vậy thì tất cả cùng nhịn đói đi! Tôi không phải là ở đợ gọi thì đến, đuổi thì đi của nhà họ Tư các người.”