Ân Viễn Bá háo sắc, trong phủ nạp không ít thiếp thất, con cái đông đúc, xưa nay bên dưới luôn tranh đấu gay gắt. Cung Thác đối với những huynh đệ này chẳng có mấy thân cận, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lễ.
Vô Song dừng bước, nhẹ nhàng hành lễ với hai người con vợ lẽ, dáng vẻ uyển chuyển mềm mại, rồi mới tiếp tục theo Cung Thác đi về phía trước.
Mỹ nhân rời đi, để lại một làn hương nhàn nhạt của nữ nhi. Hai vị công tử không kìm được ánh mắt dõi theo. Dù biết nàng là người của thế tử, cũng chẳng ngăn được những ý nghĩ lộn xộn trong lòng, dù sao mỹ nhân như vậy cũng hiếm thấy.
Cung Thác dường như cảm nhận được, quay đầu lạnh lùng liếc qua. Hai người giật mình, vội vàng cúi đầu, xoay người rời đi thật nhanh.
Trong khóe mắt, nữ tử vẫn lặng lẽ theo sau, bước chân nhẹ nhàng như một cái bóng nhỏ.
“Sau này không được nói những lời như rời đi nữa.”
Trong lòng Vô Song rối bời, không phân rõ là buồn hay vui, nhưng nét mặt vẫn không đổi:
“Vâng.”
“Nhớ kỹ là được,” Cung Thác hài lòng cong môi, “Nếu còn nói nữa, ta sẽ rút lưỡi ngươi.”
Ném lại câu nói ấy, hắn rời khỏi hành lang. Cách đó không xa, thủ hạ của hắn đã đứng chờ sẵn.
Vô Song một mình trở về An Đình viện. Nàng đã đoán được mọi chuyện sẽ không dễ dàng, nhưng không ngờ lại khó đến thế. Trước tiên, muốn rời khỏi bức tường cao này thôi cũng đã khó như lên trời.
Nàng muốn từ chỗ Tống phu nhân lấy lại khế bán thân, nhất định phải thuận theo ý đối phương; nhưng thái độ của Cung Thác lại nói rõ ràng cho nàng biết, hắn mới là chủ tử của nàng, nắm chặt cả con người nàng trong tay…
Ngực nàng nghẹn đến khó chịu, gió lạnh thổi làm đầu óc căng lên. Nàng dứt khoát quay về phòng mình, đóng chặt cửa.
Trong phòng ấm áp dễ chịu. Thiền Nhi làm xong việc là chạy sang, còn Xảo Nhi thì ngoan ngoãn hơn, ngồi bồi các bà tử trò chuyện.
Thân thể Vô Song không thoải mái, nàng tựa trên giường, trong tay cầm khăn thêu. Mũi kim thoăn thoắt, sợi chỉ xuyên qua lại, hình dáng một con thỏ nhỏ dần hiện ra — đó là thứ nàng đã hứa thêu cho Cung Diệu Hạm.
Gian nhĩ phòng nàng ở tựa vào bức tường phía đông của chính phòng, để tiện hầu hạ nên ở giữa có một cánh cửa thông liền. Ngày thường cửa luôn đóng kín, chỉ khi Cung Thác trở về mới mở ra.
Nơi này không lớn, nhưng cũng chia trong ngoài hai gian. Gian trong làm phòng ngủ, một chiếc giường chiếm gần hết diện tích, bên cửa sổ đặt một bàn trang điểm. Gian ngoài có một bàn vuông nhỏ cùng hai chiếc ghế dựa, coi như chỗ tiếp khách đơn giản.
Một mình nàng ở nơi này, Thiền Nhi nhìn mà sinh lòng hâm mộ. So với dãy nhà sau vừa đông người lại lạnh lẽo, nơi này thoải mái hơn nhiều. Tiểu nha đầu vì thế cũng sinh nghi hoặc: các bà tử vẫn nói Vô Song chỉ là nô tỳ, vậy mà chỗ ở này rõ ràng còn tốt hơn nơi ở của không ít thứ tiểu thư. Nàng từng tận mắt thấy một vị tiểu thư phải ở tại dãy nhà sau.
Vô Song không ngại tiểu nha đầu thường xuyên chạy sang. Có bánh trái ngon, nàng đều chia cho Thiền Nhi hai miếng.
“Ta đã hai năm không ra ngoài rồi, bên ngoài giờ loạn lắm sao?”
Thiền Nhi ngồi trên chiếc ghế vuông nhỏ cạnh bếp lò, vừa nuốt miếng bánh trong miệng vừa nói:
“Loạn lắm. Trên đường toàn là dân chạy nạn, không có gì ăn liền đi cướp. Đặc biệt là phía đông thành, ngày nào cũng có người chết.”