Trữ Mị Sắc

Chương 14

Trước Sau

break
“Hạm nhi đứa nhỏ này, lớn từng ấy rồi mà vẫn cười đùa ầm ĩ như vậy.” Tống phu nhân ngồi trên giường, ngoài miệng thì tỏ vẻ chê trách, khóe môi lại vương một nụ cười nhàn nhạt.

Phía dưới, Cung Thác ngồi trên ghế gỗ, đầu ngón tay đặt hờ trên mép bàn trà. Nghe vậy, hắn chỉ rũ mắt xuống, không đáp lời.

Tống phu nhân xoay xoay chuỗi Phật châu trong tay, từng cử động của nhi tử đều thu vào đáy mắt: “Hy vọng sang năm vào thư viện, con bé có thể sửa đổi đôi chút.”

Trong phòng bỗng yên lặng, lò than nổ lách tách mấy tiếng.

“Nếu mẫu thân không còn việc gì khác, doanh trại của con vẫn còn công vụ cần xử lý.” Cung Thác bưng chén trà lên uống cạn, rõ ràng là ý muốn cáo lui.

Tống phu nhân nhíu mày, dứt khoát nói thẳng: “Chuyện hôn sự của ngươi, nương định sang năm sẽ bàn bạc, qua tháng Giêng là định xuống. Trong kinh có mấy vị quý nữ vừa độ tuổi, dung mạo và gia thế đều ổn, nương muốn nghe ý của ngươi.”

Cung Thác sửa lại tay áo, trong mắt không gợn sóng, khóe môi thoáng cong thành một nụ cười nhạt: “Hôn nhân đại sự do phụ mẫu làm chủ, mẫu thân cứ quyết định.”

Hắn lại ngồi ngay ngắn, giống như bao người con trai khác trước mặt mẫu thân, lắng nghe mà không phản bác.

Thấy phản ứng ấy, trong lòng Tống phu nhân an tâm phần nào. Dẫu sao hắn cũng là gia chủ tương lai của Cung gia, trong lòng ắt hiểu rõ lợi hại, cưới vợ tất nhiên phải là người có thể trợ giúp cho mình. Chỉ là trong lòng bà vẫn có chút hụt hẫng. Cung Thác là con trai bà, nhưng quan hệ mẫu tử lại không thân cận, thậm chí có thể gọi là nhạt nhẽo.

Nhắc tới hôn sự, rắc rối cũng chẳng ít. Cũng đúng lúc, vị cô mẫu gả ra ngoài của Cung gia vừa trở về không lâu để làm lễ ba vòng năm cho lão bá gia, còn mang theo nữ nhi là Tư Thư Dung. Gặp đúng thời điểm này, liền có kẻ lắm lời đồn rằng vị biểu cô nương ấy chính là thế tử phu nhân tương lai.

Nghĩ tới đó, Tống phu nhân liếc mắt về phía tây sương phòng: “Vô Song mấy năm nay hầu hạ ngươi tận tâm tận lực, cũng không nên bạc đãi nàng.”

Việc gì cũng nên giải quyết từng món một.

Cung Thác gật đầu, trong mắt như giếng cổ không gợn sóng: “Con nhớ rồi.”

Hiếm khi hai mẹ con có thể ngồi lại nói chuyện đôi câu, Tống phu nhân lại dặn thêm rằng ngày sinh nhật của bà, hắn nhất định phải ở nhà.

Đúng lúc này, Thu ma ma vén rèm bông bước vào, chỉ ra bên ngoài: “Phu nhân, Vô Song tới rồi.”

Trong phòng, hai ánh mắt đồng thời hướng về phía cửa. Chẳng bao lâu sau, một bóng dáng mảnh mai bước vào. Trang phục vô cùng giản dị, từ trên xuống dưới không tìm ra chút phô trương nào, nàng cúi mắt rũ mi, dáng vẻ khiêm nhường.


“Vô Song bái kiến phu nhân, bái kiến thế tử.” Vô Song tiến lên, cúi mình hành lễ với hai người.

Chạm phải ánh mắt của Cung Thác, nàng thấy hắn ngồi ngay ngắn bên kia, sắc mặt không biểu cảm, một thân thường phục chỉnh tề, dáng vẻ anh tuấn đoan chính. Ở bên ngoài, hắn vẫn luôn là bộ dạng khuôn phép như thế.

Nàng rất nhanh cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên nền gạch xanh xám dưới chân.

Giọng Tống phu nhân ôn hòa, mỉm cười nói: “Thân thể ta không được khỏe, mấy ngày nay ít nhiều nhờ ngươi giúp sao chép kinh Phật, cũng nên thưởng cho ngươi chút gì.”

“Đó là bổn phận của ta.” Vô Song đứng ngay ngắn, lễ nghi chu toàn.

Ánh mắt Tống phu nhân lướt qua gương mặt Vô Song một lượt, hài lòng gật đầu: “Vậy nói đi, ngươi muốn thưởng gì?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc