Trữ Mị Sắc

Chương 11

Trước Sau

break
“Phán Lan, ta mang cho ngươi thứ này.” Vô Song rút từ trong tay áo ra một túi hương, nhét vào tay đối phương.

Phán Lan là tỳ nữ được giữ lại quét dọn trong viện cũ của lão Bá gia. Nàng và Vô Song bị bán vào Bá phủ cùng một ngày, cũng là người duy nhất từ trước đến nay để Vô Song có thể thổ lộ tâm sự.

“Mau vào trong.” Phán Lan vội vàng đẩy cửa rộng ra, kéo Vô Song vào phòng.

Hai người ngồi xuống mép giường, hỏi han nhau vài câu, chuyện lớn chuyện nhỏ đều nói.

“Ta nhớ lần trước ngươi từng nhắc tới chuyện chuộc thân, trở về lương tịch. Cụ thể phải làm thế nào?” Vô Song hỏi.

Ngoài việc thăm Phán Lan, đây mới chính là mục đích nàng tới đây.

Nàng không thể cứ ngồi chờ. Dù sao cũng phải tính toán cho tương lai của mình.

Buổi sáng, việc nàng nhắc tới chuyện rời phủ về quê với Cung Thác chỉ là một phép thử dò xét. Nếu suy nghĩ của Tống thị và Cung Thác giống nhau, thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn, chỉ cần dựa vào chút tình cũ mà cầu một ân điển, rời khỏi Bá phủ. Điều nàng lo nhất chính là Tống thị có toan tính khác với nàng, còn Cung Thác thì vẫn muốn giữ nàng lại.

Một khi hai mẹ con vì nàng mà nảy sinh hiềm khích, kết cục chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.

Phán Lan ngẩng đầu suy nghĩ một lúc, cười khổ: “Không dễ đâu. Trước hết phải có đủ bạc để chuộc thân, sau đó còn phải xem chủ gia có chịu khai ân hay không, chịu đích thân đi một chuyến quan phủ, làm chứng giúp ngươi, hủy bỏ khế ước nô tịch.”

Rồi nàng đột ngột quay sang, ánh mắt dò xét.

“Vô Song, ngươi thật sự muốn chuộc thân, trở về lương tịch sao?”

Vô Song khẽ cười, đôi môi mềm mại cong lên dịu dàng: “Nghe ngươi nhắc tới nên muốn hỏi cho rõ thôi.”

Hiện tại xem ra, rời đi cũng là một lựa chọn. Chỉ là nàng còn chưa nắm được phương pháp, lại biết quá ít về thế giới bên ngoài. Chuyện này tạm thời chôn trong lòng là được, Phán Lan tính tình nhát gan, nàng không muốn khiến bạn mình thêm bất an.

Nói cho cùng, cách Phán Lan vừa nhắc tới chính là con đường đơn giản nhất để thoát khỏi thân phận nô tỳ. Theo pháp điển Đại Du triều, thân phận được phân chia rành mạch: quý tịch, lương tịch, nô tịch, tiện tịch. Loại nữ tì thuộc sở hữu gia chủ như các nàng nằm trong nô tịch, có thể mua bán, tặng cho, chẳng khác gì vật sở hữu tư nhân.


Thoát khỏi thân phận nô tịch còn có vài con đường khác. Một là suốt đời vì chủ nhân tận tâm tận lực, đến khi tuổi già, chủ nhân khai ân cho về lại lương tịch. Chỉ là khi ấy con người đã sớm mất đi sức lao động, hơn nữa ân huệ ấy không bao gồm cả người nhà. Con đường thứ hai là gặp lúc thiên tử đại xá, chuyện hiếm có khó cầu, lại còn phải trong tình huống chủ gia không âm thầm giở thủ đoạn.

Bởi vậy, chuộc thân vẫn là cách trực tiếp nhất.

Phán Lan không biết những suy nghĩ trong lòng Vô Song, chỉ thở dài cảm khái: “Ta cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi. Ngần ấy năm rồi, ta chưa từng thấy ai thật sự chuộc thân rời đi. Bị cuốn chiếu ném văng ra đảo thì lại chẳng ít.”

Càng nghĩ càng thấy chua xót, nàng kéo tay nải đặt ở đầu giường xuống, trải phẳng trên giường, rồi đem từng món y phục bày ra.

Thế đạo vốn như vậy, giai tầng phân chia rành rẽ. Gặp năm mất mùa, rất nhiều người lương tịch cũng bị mua bán, trở thành nô tịch. Hiện giờ bên ngoài vẫn thế, một đấu gạo đổi lấy một cô bé đang độ tuổi trăng non…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc