Trót Ngủ Nhầm Với Bạn Cấp Ba Của Chồng

Chương 13

Trước Sau

break

Tống Điềm sững sờ mất nửa giây, rõ ràng không ngờ sẽ có người mở cửa, mà lại còn là một người đàn ông.

Trần Lâm cúi đầu, liếc nhìn Tống Điềm, rồi phóng tầm mắt qua vai cô ta, nhìn thẳng vào Yến Quân Đông đang đứng phía sau nửa bước.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí như bị rút cạn trong nháy mắt.

"Nếu cảm thấy cách âm tệ thì..."

Giọng Trần Lâm trầm thấp, mang theo sự khàn đục sau cơn hoan ái: "Hai người có thể chuyển đi, chi phí tôi lo hết."

Tống Điềm theo bản năng lùi lại nửa bước, suýt nữa đâm sầm vào lồng ngực Yến Quân Đông đang sải bước đi tới.

Yến Quân Đông vươn tay đỡ lấy eo cô ấy nhưng ánh mắt lại rơi vào khoảng không u tối phía sau lưng Trần Lâm.

Anh ôm Tống Điềm, ngón tay bất giác siết chặt lại.

"Vào nhà đi."

Anh nói một câu cụt lủn với Tống Điềm rồi mạnh mẽ ôm lấy cô ấy xoay người, cứ thế đi thẳng vào trong.

Cánh cửa đối diện vang lên tiếng "cạch" khô khốc rồi đóng chặt, ngăn cách mọi tầm nhìn.

Lúc này Trần Lâm mới quay đầu lại.

Trịnh Tu Tình vẫn đang sống chết níu chặt lấy vạt áo vest của hắn, những ngón tay bấu chặt đến trắng bệch.

Trên gương mặt cô, sự tủi hổ, vỡ vụn, ửng đỏ và nước mắt hòa lẫn vào nhau, đuôi mắt đỏ hoe như sắp nhỏ máu.

Cô cố chấp níu lấy hắn, bộ dạng thể hiện ra giống như sợ rằng chỉ cần buông tay, hắn sẽ bỏ đi ngay lập tức.

Trần Lâm rũ mắt nhìn bàn tay kia, im lặng vài giây. Hắn không nghĩ như vậy. Hắn cảm thấy Trịnh Tu Tình vừa rồi vốn dĩ không muốn hắn mở cửa.

Mãi đến khi cô chịu buông tay, Trần Lâm nhìn cánh tay ấy thõng xuống vô lực, mới dùng giọng điệu ra lệnh nói một câu: "Ở hết tháng này rồi đổi nhà khác."

Trịnh Tu Tình ngơ ngác nhìn hắn, theo bản năng hỏi lại:

"Tại sao?"

Trần Lâm không trả lời, chỉ cúi đầu đeo lại chiếc đồng hồ của mình.

Tiếng dây kim loại va chạm vào nhau vang lên lanh lảnh trong bóng tối.

Đợi chỉnh xong đồng hồ, hắn mới cúi người, đầu ngón tay khẽ gạt đi giọt nước mắt nơi đuôi mắt Trịnh Tu Tình, khựng lại một chút, rồi dùng ngón cái miết nhẹ giọt lệ vương trên đầu ngón tay: "Chỉ vì anh không thích em ở chỗ này."

Trần Lâm đi rồi.

Mười một giờ đêm, đèn hậu chiếc xe hơi màu đen biến mất dưới lầu.

Trịnh Tu Tình đứng ở ban công nhìn rất lâu, cho đến khi đốm đỏ ấy tắt hẳn. Cô như bị rút hết xương cốt, cả người xụi lơ ngồi bệt xuống sàn nhà, nhưng đôi mắt vẫn trân trân nhìn chằm chằm vào chiếc camera nơi góc xa kia.

Có một khoảnh khắc, cô thực sự muốn cầm lấy cây gậy bóng chày dựng sát tường, cứ thế nghênh ngang đi tới, đập nát nó.

Dùng hết sức bình sinh, hủy hoại hắn.

Nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn xuống, không làm như vậy. Cô chỉ chống tay lên tường, từng bước đi vào phòng tắm. Dòng nước nóng xối xuống, làn da bị bỏng rát ửng đỏ, vết răng trên mu bàn tay lại càng thêm rõ nét. Vòng dấu răng hằn sâu ấy như đang nhắc nhở cô điều gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc