Tên bán nhân điểu khẽ do dự một thoáng nhưng rất nhanh, hắn lại giương cung lên, ra hiệu tấn công.
Tạ Thính Vân đã quen với tính cách của nàng, lập tức đoán ra suy nghĩ của nàng lúc này. Hắn lắc đầu, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Bán điểu nhân tuy hèn mọn nhưng lại vô cùng trung thành. Nếu chủ nhân của bọn họ chưa chết thì cả đời này bọn họ sẽ trung thành tuyệt đối."
Vân Vãn hiểu ra ngay: "À! Ý huynh là huynh muốn giúp ta giết chủ nhân của chúng?"
Tạ Thính Vân: "?"
Vân Vãn: "Tạ Thính Vân, huynh tốt quá đi thôi!"
Tạ Thính Vân: "…" Không, hắn chưa từng nói thế.
Nhưng mà… Giết một tiểu yêu, thực ra cũng chẳng phải việc khó.
Hắn gật đầu: "Được."
"Được" tức là đồng ý.
Hai người không hẹn mà cùng hiểu ý, không còn phản kháng nữa. Thấy bọn họ ngừng chống cự, đám bán nhân điểu cũng thu lại nỏ tiễn, tiến lên trói chặt hai người. Có vẻ chủ nhân của chúng ra lệnh chỉ được phép bắt sống.
Dọc đường đi, đám Điểu Nhân yên lặng như gà, không ai lên tiếng.
Vân Vãn ngoan ngoãn bước giữa hàng ngũ, âm thầm ghi nhớ những công trình kiến trúc nổi bật mà nàng nhìn thấy. Rất nhanh, cả đoàn băng qua rừng cây men theo suối chảy, rồi sau cùng đi đến chân một ngọn núi. Điểu Nhân cầm đầu tiến lên, gõ ba cái lên phiến đá lớn.
Chỉ nghe "rắc rắc", tảng đá lập tức nứt ra. Khoảnh khắc cửa động mở ra, một luồng khí ẩm mốc khó ngửi phả thẳng vào mặt.
Vân Vãn và Tạ Thính Vân bị dẫn vào trong.
Bọn họ bước xuống một cầu thang đá dài, ngoằn ngoèo. Lối đi chật hẹp, chỉ đủ cho hai người sánh vai nhau. Hai bên vách đá đốt đầy quỷ hỏa xanh lục, ngọn lửa nhấp nháy lập lòe, trở thành nguồn sáng duy nhất trong hang động âm u này.
Càng đi xuống, mùi hôi tanh càng nồng nặc.
Không biết đã đi bao lâu, tầm nhìn phía trước dần mở rộng. Một tấm biển lớn hiện ra, trên đó viết ba chữ: Động Thiên Ti.
Ngay bên dưới tấm biển, một ngai vàng được đắp bằng ngọc bích sừng sững giữa đại sảnh. Tay vịn của ngai vàng khảm đầy đầu lâu trắng hếu. Bốn phía xung quanh có rất nhiều bán nhân điểu đứng canh gác.
Bầu không khí quỷ dị vô cùng.
Trong tai Vân Vãn lờ mờ vang lên những tiếng khóc đứt quãng, văng vẳng xung quanh nhưng không tài nào xác định được phát ra từ đâu.
"Plách!"
Một giọt chất lỏng sền sệt nhỏ xuống vai nàng.
Vân Vãn ngước lên rồi lập tức sợ đến mức cứng đờ cả người.
Trên trần hang, bốn bức tường xung quanh, tất cả đều là những người bị mắc kẹt trong lưới nhện!
Những thân người bị quấn chặt trong sợi tơ trắng, dính sát vào vách động. Có kẻ vẫn còn sống nhưng có kẻ đã hóa thành xác khô, hòa lẫn vào mạng nhện, trở thành một phần trong đó…
Vân Vãn trừng lớn mắt, hung hăng véo lấy cánh tay Tạ Thính Vân.
Hắn hiếm khi bật cười: "Số bạc này, còn dám kiếm không?"
Dám! Có gì mà không dám chứ!
Cổ nhân có câu: Có tiền không kiếm là rùa đen, người đưa tiền mà không lấy thì là kẻ ngốc!
Nàng đâu có ngốc! Chỉ cần nhìn vương tọa kia cũng đủ biết đại yêu ở đây giàu có cỡ nào.
Nhưng có một chuyện cần phải nói rõ trước.
Vân Vãn ghé sát lại gần hắn: "... Thanh kiếm kia của huynh, cho rút không?"
Tạ Thính Vân: "Nói không chắc."
Vân Vãn: "Vậy huynh có đánh thắng được không?"
Tạ Thính Vân: "Khó nói."
Đã khó nói còn không chắc, vậy vừa rồi huynh mở miệng nói làm cái quái gì!
Ọe!
Vân Vãn có chút ít hối hận nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn hối hận.
Nhân gian có câu: Cầu phú quý trong hiểm nguy. Nếu lần này cầu thành công thì đó là một câu chuyện tốt, nếu cầu thất bại... là một tai họa.
Bất giác, Vân Vãn lần tay vào túi trữ vật.
Bên trong vẫn còn rất nhiều phù chú lớn nhỏ, dựa vào hoàn cảnh trước mắt mà suy đoán, đại yêu này tám chín phần là một con nhện yêu. Nhện sợ gì? Lửa! Không nói đâu xa, hỏa thuật của nàng cũng không tệ, hơn nữa nơi này ẩm thấp, u tối, lại không thông gió, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể lan thành vụ nổ quy mô nhỏ. Nói tóm lại, chạy thoát thân là không thành vấn đề!
Vân Vãn điều chỉnh lại tâm trạng, không còn sợ hãi.
Không biết qua bao lâu, một nam tử trẻ tuổi đầu tóc bóng nhẫy, mặt mũi phấn son, vừa cà nhắc vừa từ phía sau đi ra. Vân Vãn nhìn kỹ, chẳng phải chính là gã buôn người xui xẻo bị nàng lừa gạt hay sao?