Chiếc xe việt dã lao đi với tốc độ nhanh, nghiền nát đám xác sống trên đường, cuối cùng dừng lại tại một trạm xăng gần nhất.
Xung quanh trạm xăng, số lượng xác sống không hề ít, Lục Mộc Lan nhìn qua một lượt, áng chừng có khoảng năm, sáu chục con.
“Xuống xe, giết hết đám xác sống này trước.”
Nói xong, cô cầm lấy thanh đao trên tay, nhanh chóng xuống xe trước khi đám xác sống kịp áp sát.
Tần Dao cũng nhanh nhẹn nhảy xuống, trên tay là chiếc rìu cứu hỏa đã mòn lưỡi, cậu ta vung mạnh rìu, chém thẳng vào đầu một con xác sống.
Hai người như những vị thần chiến tranh, bất cứ con xác sống nào dám đến gần đều lập tức bị bọn họ tiêu diệt, đổ gục xuống thành một đống bầy nhầy.
Không lâu sau, số lượng xác sống chỉ còn lại hơn chục con.
Lục Mộc Lan đâm thẳng thanh đao vào miệng một con xác sống, sau đó quay đầu nói với Tần Dao: “Mấy con còn lại để cậu xử lý, tôi đi tìm thùng dầu.”
Tần Dao gật đầu, chiếc rìu trong tay cậu ta chém ngang qua cổ một con xác sống.
Lục Mộc Lan quay người đi về phía kho chứa của trạm xăng, trên đường đi, cô gặp vài con xác sống lẻ loi, chỉ vài nhát đao là đã có thể giải quyết gọn gàng.
Cô dùng chìa khóa vạn năng để mở cửa kho, lướt mắt nhìn qua một vòng, trong góc, cô thấy sáu chiếc thùng 30 lít và bốn chiếc thùng lớn 300 lít.
Lục Mộc Lan cất bốn thùng lớn cùng bốn thùng nhỏ vào không gian, sau đó xách theo hai thùng nhỏ rời khỏi kho.
Bước nhanh đến trạm bơm xăng, cô đặt vòi bơm vào một thùng nhỏ, trong lúc bơm xăng, cô kín đáo chuyển toàn bộ lượng xăng từ thùng vào không gian.
Khi đã bơm đầy hai thùng lớn và hai thùng nhỏ, Lục Mộc Lan tiếp tục đổ đầy chiếc thùng nhỏ còn lại, sau đó, cô chuyển sang bơm dầu vào các thùng còn lại.
Khi mọi việc xong xuôi, cô quay lại đổ đầy xăng cho chiếc xe việt dã.
Đặt hai thùng nhỏ chứa xăng và dầu vào trong xe, Lục Mộc Lan nhìn thấy Tần Dao đang ngồi xổm trước một xác sống, lục lọi thứ gì đó.
“Cậu đang tìm gì vậy?”
Nghe tiếng cô, Tần Dao quay đầu nhìn, rồi bước nhanh về phía cô với vẻ hớn hở, cậu ta giơ ra một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, mặt dây là một con bướm sống động như đang chuẩn bị bay.
“Cho chị này.”
Lục Mộc Lan không nhận, khẽ nhíu mày: “Cậu lấy từ xác sống à?”
“Ừ.”
“Tôi không cần, xui xẻo.”
Trong không gian của cô còn đầy các loai dây chuyền vàng bạc, nếu thật sự thích, trên đường đi cô có thể ghé vào bất kỳ tiệm trang sức nào để gom về.
Ánh mắt Tần Dao lập tức trở nên u ám, cậu ta cúi đầu đầy thất vọng. Nhưng chẳng mấy chốc, cậu ta lại lấy lại tinh thần, giọng điệu kiên quyết: “Vậy sau này em sẽ tìm cho chị dây chuyền đẹp hơn trong các cửa hàng!”
Lục Mộc Lan chẳng mấy quan tâm, hờ hững nói: “Tùy cậu.”
Nói xong, cô quay người đi vào siêu thị nhỏ của trạm xăng. Đã đến đây rồi, cô cũng nên thu thập thêm ít vật tư trước khi đi.
Tuy nhiên, vừa bước vào siêu thị, cô phát hiện có vài người đang trốn ở đó! Những người này ẩn nấp rất kỹ, nếu không bước vào, cô hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của bọn họ.
May mắn là nhà kho cách siêu thị một đoạn khá xa, thùng dầu cũng nằm ở góc khuất, khi cô cất dầu vào không gian, không bị ai phát hiện. Lúc cô đổ xăng, lại có máy bơm che chắn, những người kia cũng không thể nhìn rõ động tác của cô. Nếu không, khả năng không gian lưu trữ của cô bị lộ là rất lớn.
Điều này cũng dạy cô một bài học, sau này cần cẩn thận và kỹ lưỡng hơn nữa!
Nhóm người này gồm cả nam lẫn nữ, già trẻ đủ cả, nhìn qua cách ăn mặc, có hai người rõ ràng là nhân viên của trạm xăng, còn những người còn lại chắc là khách đến đổ xăng. Khi thảm họa ập đến, tất cả bọn họ đều trốn vào siêu thị này.
Lúc trước, bọn họ đã tận mắt chứng kiến sự hung hãn của Lục Mộc Lan và đồng đội khi giết lũ thây ma. Vì vậy, khi hai người họ bước vào siêu thị, ánh mắt của cả nhóm đều đầy vẻ cảnh giác.
Một người đàn ông vạm vỡ, mặc áo thun đen ngắn tay, cánh tay phải chi chít hình xăm, bước lên một bước rồi hỏi: "Hai người định làm gì?"
Lục Mộc Lan chỉ cảm thấy câu hỏi này thật vô nghĩa.
Vào siêu thị còn có thể làm gì khác sao? Tất nhiên là lấy đồ ăn rồi.
"Lấy đồ ăn." Cô thản nhiên trả lời rồi quay lại ra hiệu cho Tần Dao đi thu thập đồ đạc.
"Nhưng mà, nơi này là chúng tôi chiếm trước.”
Người đàn ông xăm trổ đứng ra ngăn cản: "Muốn lấy đồ ăn thì phải được chúng tôi cho phép."
Lục Mộc Lan im lặng quan sát anh ta.
Gã đàn ông này cao to, lực lưỡng, trên tay còn có một hình xăm trông rất hầm hố, nhưng thật ra, gan anh ta không lớn, cô để ý khi nói chuyện giọng nói của ông ta hơi run rẩy.
Anh ta chỉ là một kẻ mạnh miệng nhưng yếu bóng vía.
Tuy nhiên, Lục Mộc Lan cũng không có ý định gây chuyện với nhóm người này.
"Được thôi, vậy bọn tôi muốn lấy một ít đồ ăn, các anh có đồng ý không?"
Người đàn ông xăm trổ nhìn quanh nhóm của mình, thấy mọi người đều khẽ gật đầu, anh ta mới nói: "Được, nhưng hai người không được lấy quá nhiều. Siêu thị này vốn dĩ không lớn, mà chúng tôi người đông, nếu bị các người lấy sạch, chỉ sợ chúng tôi còn chẳng trụ được vài ngày."
"Được." Lục Mộc Lan đồng ý ngay, cô không thiếu đồ ăn, chỉ đơn giản là đã đến đây nên không muốn rời đi tay không mà thôi.
Hơn nữa, cô có thể nhận ra, mặc dù nhóm người này rất cảnh giác, nhưng không có ác ý, cô cũng không muốn tự chuốc phiền toái vào người.
Cuối cùng, Lục Mộc Lan chất đầy ba lô của mình, còn Tần Dao thì dùng một chiếc túi nhựa, mang theo một ít đồ.
Khi hai người đẩy cửa kính của siêu thị bước ra, bọn họ phát hiện nhóm sáu người của Kiến Vân Triết cũng vừa lái xe tới đây. Lục Mộc Lan không biết rằng, sáu người này thực chất đang bám theo bọn họ.
Dù bị tụt lại khá xa, nhưng nhờ dấu vết của chiếc xe địa hình, bọn họ vẫn lần ra được chỗ này.
"Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi." Kiến Vân Triết nở nụ cười đặc trưng, chủ động chào Lục Mộc Lan.
Lục Mộc Lan nghi ngờ nhìn anh ta, không tin rằng đây chỉ là sự trùng hợp.
Là một ngôi sao, biểu cảm của Kiến Vân Triết luôn được kiểm soát rất tốt. Dù bị ánh mắt nghi ngờ của Lục Mộc Lan nhìn chằm chằm, anh ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản.
"Các cô các cậu cũng đi tìm đồ ăn sao?"
Anh ta nói, liếc nhìn chiếc túi nhựa trong tay Tần Dao: "Vậy thì trùng hợp quá, bọn tôi cũng định đi tìm đồ ăn. Hay là đi chung, trên đường còn có thể hỗ trợ lẫn nhau?"
Thấy đối phương vẫn không từ bỏ ý định hợp tác, Lục Mộc Lan thẳng thừng từ chối: "Tôi không hợp tác với người khác."
Nói xong, cô bước đi không ngoảnh mặt lại.
Kiến Vân Triết quay người định gọi cô lại, nhưng lúc này, từ trong siêu thị bất ngờ lao ra hai cô gái trẻ. Họ phấn khích nhìn Kiến Vân Triết, Tô Mạt và Lê Tử San: "Trời ơi, là Kiến Vân Triết! Còn có Tô Mạt và Lê Tử San nữa! Chúng tôi thật may mắn, còn được gặp thần tượng ngoài đời nữa!"
"Hãy vào trong đi, ở đây chúng tôi có đồ ăn. Nếu hết thì cũng có thể cùng đi tìm thêm!"
Bị hai cô gái chặn lại, Kiến Vân Triết chỉ có thể nhìn chiếc xe địa hình phóng đi mà không làm gì được. Anh ta thở dài một tiếng, sau đó dẫn đồng đội của mình theo hai cô gái trước mặt bước vào siêu thị.
Thôi vậy, anh ta cũng không muốn đuổi theo hai người kia nữa.
Nếu hợp tác không thành, có lẽ là không có duyên phận.