Một nhà ba người trong nhà hưng phấn đến tận tối, hôm sau là chủ nhật nên tận chín giờ mới thức dậy.
Ăn sáng xong, Giang Tiểu Hi liền sang nhà bà ngoại ở đối diện quảng trường.
Bà ngoại sinh năm người con, chị cả và chị hai là sinh đôi, con thứ ba và thứ tư là con trai, còn con gái út chính là mẹ của Giang Tiểu Hi – Khương Kinh Lan.
Hiện giờ bà ngoại đang sống cùng cậu cả Khương Kinh Quốc. Cậu có một trai một gái, con trai lớn là Khương Hoành làm kế toán ở nhà máy dệt. Giang Tiểu Hi định tới hỏi thử anh họ xem có thể mua được vải vụn trong xưởng của họ hay không.
So với xưởng dệt kim, nhà máy dệt có nhiều loại vải phong phú hơn, toàn là những hoa văn đang thịnh hành lúc bấy giờ.
Vừa tới nhà bà ngoại, cô đã thấy mợ cả đang dọn dẹp huyền quan bên ngoài.
" Ây da, Tiểu Hi tới rồi à? Sao còn mua đồ nữa vậy? "
Mợ cả nhìn thấy Giang Tiểu Hi xách mấy loại trái cây, ngạc nhiên nói.
Nếu là Giang Tiểu Hi trước khi trọng sinh, mỗi lần tới nhà dì, cậu hay cô đều chưa từng mua gì, luôn cảm thấy bản thân vẫn là trẻ con.
Nhưng sau khi trọng sinh, cô đã là người hơn năm mươi tuổi rồi, đương nhiên sẽ không còn suy nghĩ đó nữa.
Hơn nữa, cô cũng muốn mua thêm chút đồ để hiếu kính bà ngoại.
Mợ cả nhận lấy túi trái cây lớn, ngoài miệng trách:
Đến nhà chơi còn mua đồ làm gì, khách sáo quá rồi đó.
Tuy trách móc nhưng vẻ vui mừng trên mặt lại không giấu nổi. Trong lòng bà còn nghĩ, mới mấy ngày không gặp mà Tiểu Hi đã trưởng thành hiểu chuyện hơn rồi.
Giang Tiểu Hi khoác tay mợ cả, cười nói:
" Con đi làm kiếm tiền rồi mà, đương nhiên phải mua đồ hiếu kính bà ngoại, cậu với mợ chứ ạ."
" Ôi chao, Tiểu Hi đúng là lớn thật rồi."
Mợ cả vui vẻ nói.
Hai người vừa nói vừa cười đi vào nhà. Trong sân nhỏ bên trong, bà ngoại, anh họ lớn và chị họ đang ngồi trò chuyện.
Vừa thấy Giang Tiểu Hi, bà ngoại lập tức vẫy tay, cười nói:
"Ây da, Tiểu Hi của bà tới rồi à, mau lại đây ngồi. Bà mới mua cherry đó, mau ăn đi, ngọt lắm."
Vừa ngồi xuống cạnh bà ngoại, bà đã đút cho cô một quả cherry lớn.
Ăn quả cherry bà đút cho, Giang Tiểu Hi ngọt tới mức nheo cả mắt lại.
Thấy cô ăn vui vẻ, bà ngoại cười hỏi:
"Khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, sao không ở nhà ngủ thêm chút nữa? Sao hôm nay lại sang đây?"
Bà hiểu rõ đứa cháu ngoại nhỏ này nhất, cực kỳ ham ngủ. Mỗi lần nghỉ là ngủ tới tận gần trưa, hôm nay lại tới sớm thế này, chắc chắn là có chuyện.
Anh họ Khương Hoành cũng nói:
"Đúng đó Tiểu Hi, hôm nay em tới sớm vậy chắc chắn là có việc rồi."
Nghe anh họ nói vậy, Giang Tiểu Hi lập tức chắp tay:
"Ha ha, anh Hoành nói đúng rồi đó. Hôm nay em tới tìm anh thật, có chuyện quan trọng muốn nhờ!"
Nói rồi cô kể lại chuyện mình làm dây buộc tóc đem bán ngoài chợ, còn muốn tới nhà máy dệt mua vải vụn.
Nghe Giang Tiểu Hi bày sạp bán hàng, mọi người đều ngạc nhiên nhìn cô.
Bà ngoại lo lắng nói:
"Sao lại nghĩ tới chuyện bán hàng ngoài đường vậy? Đây chẳng phải đầu cơ trục lợi sao? Nhà con thiếu tiền à? Thiếu bao nhiêu nói bà nghe, bà đưa cho."
Nói xong bà liền đứng dậy định đi lấy tiền.
"Ai da bà ngoại, nhà con không thiếu tiền đâu."
Giang Tiểu Hi vội kéo bà lại rồi giải thích:
"Bà ngoại, chẳng phải đơn vị sắp lập điểm bán hàng sao? Con muốn tự bày sạp trước để tích lũy kinh nghiệm mà."
Nghe nói nhà cô không có chuyện gì, bà ngoại mới yên tâm ngồi xuống, nhưng vẫn nhíu mày:
"Chuẩn bị trước thì cũng tốt, nhưng cũng không thể học theo mấy người bày sạp ngoài đường chứ? Như vậy chẳng phải đầu cơ trục lợi sao?"
Giang Tiểu Hi không để tâm:
"Bày sạp sao lại là đầu cơ trục lợi chứ? Bây giờ nhà nước còn khuyến khích kinh doanh cá thể, phát triển kinh tế mà. Nhà máy mua quầy bán hàng cũng đâu khác gì bày sạp đâu."
Bà ngoại ngẩn người rồi nói:
"Nhà máy bán hàng sao giống con tự bày sạp được? Đó là của nhà nước. Con nhìn xem, người đàng hoàng nào lại đi bày sạp bán hàng ngoài đường, om sòm như vậy còn ra thể thống gì.
Khương Hoành ở bên cạnh nói:
"Bà à, Tiểu Hi có công việc ổn định, tối về bày sạp tích lũy kinh nghiệm cũng tốt mà. Chẳng phải là vì muốn đổi vị trí làm việc sao? Đây là muốn tiến bộ đó, khác hoàn toàn với mấy người đầu cơ trục lợi bên ngoài."
Chị họ Khương Ninh cũng nói theo:
”Đúng đó, Tiểu Hi bày sạp đâu phải đầu cơ trục lợi, chị Ninh ủng hộ em."
Nghe cháu trai cháu gái nói vậy, lại thêm chuyện xưởng dệt kim đúng là đang nghiên cứu mua quầy bán hàng, bà ngoại cũng mềm lòng hơn, chỉ dặn Giang Tiểu Hi ở xưởng phải làm việc cho tốt, tuyệt đối không được vì bán hàng mà ảnh hưởng công việc.
"Bà ngoại yên tâm đi, tan làm dù sao con cũng chỉ ở nhà thôi, ra ngoài ngồi bán hàng cũng như nhau, không mệt đâu ạ."
Giang Tiểu Hi cười bảo đảm.
Bà ngoại gật đầu, rồi quay sang Khương Hoành nói:
"Nhà máy tụi con có nhiều vải vụn lắm đúng không? Làm anh thì phải chăm sóc em gái cho tốt, lựa cho nó mấy loại đang thịnh hành rồi bán rẻ chút."
Khương Hoành nghe bà dặn dò liền cười đáp:
"Bà yên tâm đi, con đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Tiểu Hi là em gái ruột của con mà!"
Hai người hẹn xong, tối mai Khương Hoành sẽ mang vải vụn tới nhà cho Tiểu Hi.
Nói chuyện xong, Tiểu Hi định đứng dậy về nhà thì bà ngoại kéo tay cô lại:
"Sao về sớm vậy? Ở lại ăn cơm rồi hẵng đi chứ."
"Thôi bà ngoại, con về làm thêm ít dây buộc tóc để tối còn bán."
Giang Tiểu Hi nói:
"Chờ con kiếm được tiền rồi sẽ mời bà đi ăn tiệm quốc doanh."
"Haizz, con nói xem bày sạp làm gì chứ, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày còn phải làm việc. Chỉ mong con đừng gây chuyện là được rồi, bà nào dám mong con mời đi ăn tiệm."
Bà ngoại tuy ngoài miệng trách móc nhưng trong lòng lại vui không tả nổi, vì Giang Tiểu Hi luôn nghĩ đến mình.
Giang Tiểu Hi khoác tay bà, cười nói:
"Hì hì, bà ngoại cứ chờ xem đi. Con sắp kiếm được tiền rồi, bà cứ đợi con mời đi ăn tiệm nhé!"
Vừa nhảy chân sáo về nhà, Giang Tiểu Hi đã thấy Khương Kinh Lan đang ngồi trước máy may làm dây buộc tóc, chăm chú tới mức không phát hiện cô đã về.
Nhìn bóng lưng mẹ, Giang Tiểu Hi cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Kiếp trước, ở độ tuổi này cô còn chưa hiểu chuyện, ỷ vào việc cha mẹ cưng chiều nên không chịu làm việc đàng hoàng, vài năm sau đã trở thành một trong những công nhân đầu tiên bị cho nghỉ việc.
Chuyện lấy chồng cũng không nghe lời khuyên của cha mẹ, cuối cùng lại gả cho một tên đàn ông tồi.
Cô là người không chấp nhận nổi sự phản bội, đội áp lực ly hôn, rồi cứ sống độc thân mãi cho tới trước khi trọng sinh.
Ở những năm tám mươi này, phụ nữ ly hôn phải chịu bao nhiêu điều tiếng là chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhưng may mà cha mẹ vẫn luôn ở bên cạnh an ủi cô.
Điều khiến cô vui nhất là sức khỏe của cha mẹ vẫn luôn rất tốt, mãi đến trước lúc cô trọng sinh, hai người vẫn không bệnh không đau.
Lần này cô đã quay trở lại, cô muốn cố gắng kiếm tiền, không để cha mẹ phải lo lắng nữa, để cả nhà đều được sống tốt.
Lau nước mắt đi, vỗ vỗ mặt mình, Giang Tiểu Hi ổn định lại cảm xúc, nở nụ cười rạng rỡ rồi gọi lớn:
"Mẹ ơi, con về rồi đây!"
Khương Kinh Lan lập tức dừng việc trong tay, đứng dậy cười hỏi:
"Con gái về rồi à? Sao rồi, anh Hoành của con có đồng ý không?"