Chu Hồng dẫn Giang Tiểu Hi sang kho bên cạnh để chọn vải vụn.
Tuy xưởng dệt kim không có nhiều vải như xưởng dệt, nhưng đều là loại vải đồ thể thao và vải màn cửa đang thịnh hành lúc bấy giờ, nhìn vô cùng đẹp mắt.
Giang Tiểu Hi lựa tới lựa lui, Chu Hồng cũng đứng bên cạnh giúp cô chọn loại vải đẹp. Chẳng mấy chốc đã chọn được mười cân.
Đặt lên cân, số vải chất cao cao, gần mười cân rưỡi.
Chu Hồng nói:
“Coi như mười cân đi. Dì Chu cũng không lấy đắt đâu, bán cho cháu sáu hào một cân.”
Mắt Giang Tiểu Hi sáng lên, vui vẻ nói:
“Cảm ơn dì Chu, nếu cháu kiếm được tiền sẽ mời dì ăn cơm!”
Thanh toán tiền xong xuôi, Giang Tiểu Hi nói:
“Dì Chu, sau này có vải vụn đẹp thì dì để ý giữ lại giúp cháu nhé.”
“Được thôi, chuyện nhỏ ấy mà.” Chu Hồng đồng ý.
“À đúng rồi dì Chu, bán cho cháu ít dây thun nữa nhé.” Giang Tiểu Hi chợt nhớ ra, bổ sung thêm.
Chu Hồng gật đầu nói:
“Được chứ, hai hào một mét.”
Giang Tiểu Hi không nói hai lời, lập tức lấy một ngàn mét.
Dây thun đều được cuộn thành từng cuộn một trăm mét, Chu Hồng lấy ra mười cuộn đặt chung với đống vải vụn rồi nói:
“Đống vải với dây thun này cháu cứ để đây đi, tan làm rồi tới lấy. Mang vào phân xưởng cũng khó để.”
Giang Tiểu Hi gật đầu:
“Cảm ơn dì Chu, tan làm cháu sẽ tới lấy.”
Tan làm, Giang Tiểu Hi đến phòng cung tiêu lấy vải vụn và dây thun rồi về nhà.
Vừa bước vào cửa đã thấy Khương Kinh Lan đang ngồi trong phòng làm dây buộc tóc.
Bên cạnh chất đầy rất nhiều dây buộc tóc đã làm xong, chắc phải mấy trăm cái.
Trong lòng Giang Tiểu Hi thấy chua xót, cô đặt đống nguyên liệu xuống rồi nói:
“Mẹ, mẹ làm dây buộc tóc bao lâu rồi? Có mệt không?”
Khương Kinh Lan thấy con gái về, lập tức đặt việc trong tay xuống, bước lên nhận lấy túi vải vụn rồi cười nói:
“Không mệt, dù sao mẹ ở nhà cũng không có việc gì làm, rảnh thì làm một chút thôi.”
Vừa nói bà vừa mở túi ra xem thử vải bên trong:
“Mấy loại vải này đẹp đấy, đều là kiểu đang thịnh hành.”
“Vâng, đều do dì Chu giúp con chọn đó. Con còn nhờ dì ấy sau này để dành cho con ít vải đẹp nữa.” Giang Tiểu Hi vừa thay quần áo vừa nói.
“Mua hết bao nhiêu?”
“Sáu hào.”
Khương Kinh Lan gật đầu:
“Vậy cũng khá rẻ.”
Ăn cơm tối xong, hai mẹ con lại tiếp tục làm dây buộc tóc trong phòng.
Khương Kinh Lan cắt vải, Giang Tiểu Hi đạp máy may.
Giang Cao ở phòng bên kia cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó nên sang phòng Giang Tiểu Hi ngó thử.
“Sao vậy?” Khương Kinh Lan ngẩng đầu thấy ông đứng ở cửa xoa tay thì hỏi.
Giang Cao sờ sờ mũi:
“Hai mẹ con bà cũng không nghỉ ngơi chút nào à, cứ làm mãi thế?”
“Không sao đâu ba, cũng không mệt.” Giang Tiểu Hi không ngẩng đầu, tiếp tục đạp máy may.
“Ồ.”
Giang Cao nghĩ một lúc rồi mang radio sang phòng này, lại bê thêm cái ghế đẩu ngồi xuống cạnh giường, học theo Khương Kinh Lan cầm kéo lên cắt vải.
Trước khi nghỉ hưu Giang Cao là thợ mộc, cũng là người khéo tay, làm việc rất có chừng mực. Không ngờ cắt vải còn thành thạo chẳng kém Khương Kinh Lan.
Nhìn Giang Cao nghiêm túc cắt vải, Khương Kinh Lan “phì” một tiếng bật cười.
Giang Cao thấy vợ cười mình thì có chút ngượng ngùng, ho khan một tiếng rồi nói:
“Tôi chỉ là rảnh thôi.”
Giang Tiểu Hi vừa đạp máy may vừa nói:
“Đúng đúng đúng, ba giỏi quá đi, cắt đẹp thật đấy.”
Nói xong, cả ba người đều bật cười.
Ngồi một lúc, Giang Tiểu Hi nhìn dây buộc tóc trong tay rồi ngẩn người.
Khương Kinh Lan nhìn cô hỏi:
“Con gái, sao thế? Đang ngẩn người nghĩ gì vậy?”
Giang Tiểu Hi nhớ tới trước khi trọng sinh cô từng xem rất nhiều cách làm nơ bướm và hoa vải, vừa đơn giản vừa đẹp. Hoàn toàn có thể làm rồi may lên dây buộc tóc.
Như vậy chi phí không tăng bao nhiêu nhưng giá bán có thể cao hơn, hơn nữa còn có độ khó nhất định, không dễ bị bắt chước.
“Mẹ, con nghĩ ra vài kiểu mới.”
Nói xong, Giang Tiểu Hi lấy vài miếng vải lớn bên cạnh ra cắt, rồi may vài đường, rất nhanh đã làm ra một chiếc nơ bướm lớn xinh đẹp.
Sau đó cô tiếp tục làm thêm nhiều kiểu nơ khác nhau.
“Ôi chao, đẹp quá!”
Khương Kinh Lan nhìn những chiếc nơ Giang Tiểu Hi làm ra, kinh ngạc nói:
“Con gái, từ lúc nào tay con khéo thế này? Đẹp thật luôn đấy!”
Bà cầm một chiếc dây buộc tóc có nơ lớn lên buộc cho Giang Tiểu Hi, lập tức kinh ngạc không thôi.
Thời đại những năm tám mươi này làm gì có loại phụ kiện như vậy.
Buộc lên tóc còn đẹp hơn cầm trong tay.
Khương Kinh Lan kích động nói:
“Con gái, cái nơ này đẹp thật đấy, còn đẹp hơn cả đồ mấy ngôi sao Hồng Kông đeo nữa.”
“Đúng không?”
Giang Tiểu Hi cầm chiếc gương bên cạnh lên soi qua soi lại, trong lòng cũng vô cùng thích thú.
Cả nhà lập tức lại tràn đầy nhiệt huyết lao vào làm dây buộc tóc, còn làm thêm rất nhiều loại nơ lớn nhỏ khác nhau.
Đến gần mười một giờ, Khương Kinh Lan đứng dậy mà cảm thấy cả cái eo cũng không thẳng nổi nữa.
Bà vội thúc giục Giang Tiểu Hi:
“Đừng làm nữa, nghỉ đi. Mệt quá cũng không tốt đâu.”
Giang Tiểu Hi gật đầu, đếm thử số dây buộc tóc hôm nay làm được.
Tổng cộng hơn một ngàn một trăm chiếc dây buộc tóc thường, cộng thêm hôm qua thì gần hai ngàn cái.
Còn có hơn năm trăm chiếc dây buộc tóc cao cấp gắn nơ lớn nhỏ, chắc cũng đủ bán một thời gian rồi.
Chỉ riêng tối nay, cha mẹ Giang đã cắt tới bốn năm cân vải.
Giang Tiểu Hi lấy ra sáu trăm chiếc dây buộc tóc thường và hai trăm chiếc cao cấp cho vào túi vải lớn, chuẩn bị ngày mai tan làm sẽ đi bày sạp ở chỗ chú Vương.
Sáng hôm sau thức dậy, Giang Tiểu Hi thở dài than thở.
Một tuần chỉ nghỉ một ngày đúng là quá mệt, cô không muốn đi làm!
Còn phải gần mười năm nữa mới đổi sang nghỉ hai ngày cuối tuần, nghĩ thôi đã thấy khó khăn.
Nhưng nghĩ đến chuyện tối nay được bày sạp kiếm tiền, cô lại tràn đầy động lực làm việc, rất nhanh đã tới giờ tan ca.
Cô chạy một mạch về nhà, cơm còn không kịp ăn, cầm túi vải đã chuẩn bị sẵn rồi đi tìm chú Vương.
“Này, con bé này, vội cái gì chứ, ăn cơm xong rồi đi!”
Khương Kinh Lan vừa bày thức ăn lên bàn, quay đầu lại đã thấy Giang Tiểu Hi hấp tấp chạy ra ngoài.
“Không cần đâu ạ! Con đi giữ chỗ trước, lát về ăn sau!”
Giang Tiểu Hi vừa hét vừa chạy xa dần.
Khương Kinh Lan đứng ở cửa, quay sang nói với Giang Cao:
“Ông nhìn con gái ông kìa, hấp tấp vụng về như thế, không ăn cơm thì sức đâu mà chịu nổi chứ.”
Giang Cao ngồi trên ghế, lấy bát không gắp riêng một phần cơm với thức ăn để lại cho Giang Tiểu Hi.
Xong xuôi thấy Khương Kinh Lan còn đứng ngoài cửa nhìn theo thì nói:
“Đừng nhìn nữa, mau vào ăn đi. Ăn xong hai ta cũng qua xem thử, tiện mang cơm cho con gái.”
Khương Kinh Lan hết cách, ngồi xuống bàn ăn rồi trách:
“Ông cứ chiều con gái ông đi!”
“Chú Vương!”
Từ rất xa, Giang Tiểu Hi đã vẫy tay gọi lớn.
Chú Vương quay đầu lại, thấy Giang Tiểu Hi tay xách nách mang thì cười hề hề:
“Thật sự tới bày sạp rồi à? Mau qua đây, bày ngay cạnh chú Vương này.”
Giang Tiểu Hi nhìn khoảng đất trống cạnh phòng quản lý.
Vị trí đẹp vô cùng lại không chen chúc, đúng chuẩn vị trí VIP.
Cô chọn một chỗ sạch sẽ cạnh chú Vương, trải tấm nilon chuẩn bị sẵn xuống đất, rồi phủ thêm một lớp vải màu sáng cỡ một mét lên trên.
Sau đó cô phân loại dây buộc tóc thường, dây buộc tóc nơ nhỏ và nơ lớn theo màu sắc và kiểu dáng, bày biện ngay ngắn xong xuôi, rồi bắt đầu chuẩn bị bán hàng.