Trọng Sinh Mạt Thế: Vợ Yêu Của Quân Trưởng Bá Đạo

Chương 37

Trước Sau

break

Hạ Mạt dùng chiếc túi đựng quần áo làm vật che mắt, thực chất là lấy từ trong không gian ra một viên hạt bồ đề đưa cho Vương Khiêm: "Cho cậu ấy ăn đi."

"Được." Vương Khiêm không hỏi đó là gì. Vô hình trung, họ đều nguyện ý tin tưởng người chị dâu này của mình.

Bốn người tốn không ít sức lực mới giúp Hồ Hạo Dương nuốt được viên hạt bồ đề.

"Gào!" Hồ Hạo Dương đau đớn hét lớn, đột nhiên đứng bật dậy.

"Mau lên! Đè cậu ấy xuống nước!" Hạ Mạt vừa hét lớn vừa lùi về phía cửa phòng tắm. Cô không muốn bị họ kéo vào làm liên lụy đến con trai mình.

Vương Khiêm và ba người còn lại nghe Hạ Mạt nói, lập tức lao tới đè Hồ Hạo Dương xuống nước.

Hồ Hạo Dương kịch liệt giãy giụa, cơ thể anh ta dường như có sức lực vô tận. Một mình anh ta mà nhiều lần suýt thoát khỏi sự khống chế của cả bốn người.

"Gào!" Miệng Hồ Hạo Dương phát ra tiếng kêu không thuộc về con người.

Âm thanh đó Hạ Mạt quá quen thuộc, là tiếng gầm của Zombie. Chẳng lẽ hạt bồ đề vô dụng?

Tiểu Đề biết suy nghĩ của Hạ Mạt, lập tức không phục: “Chị Mạt Nhi sao lại có thể nghi ngờ năng lực của Tiểu Đề! Bây giờ hẳn là do ý chí của chính hắn không đủ kiên định nên mới bị độc tố phản công. Cứ thế này độc tố sẽ đi vào não bộ, đến lúc đó dù virus trong cơ thể bị hạt bồ đề hóa giải thì hắn cũng không cứu lại được nữa.”

Hạ Mạt nhíu mày, lớn tiếng nói với Hồ Hạo Dương: "Hồ Hạo Dương! Anh không thể từ bỏ! Nếu chính anh không có ý chí cầu sinh, tôi dù muốn giúp cũng không giúp được!"

Cô nói tiếp: "Nghĩ đến đồng đội của anh đi! Nghĩ đến vợ con đang chờ anh trở về đoàn tụ đi! Nếu anh không qua khỏi, các đồng đội của anh, cả Ưng Vương của các anh nữa sẽ đau khổ đến mức nào! Vốn dĩ hôm nay họ thức tỉnh dị năng, trở thành cường giả trong số các cường giả, là chuyện rất vinh quang."

"Nhưng nếu hôm nay anh chết trước mặt họ, vinh quang đó sẽ trở thành nỗi đau vĩnh viễn không thể nguôi ngoai trong lòng họ! Còn vợ con anh nữa! Anh có biết tận thế khủng bố đến mức nào không? Có bao nhiêu người chết đi vì không có năng lực tự bảo vệ mình?"

"Đồng đội của anh có thể giúp anh chăm sóc vợ con, đúng vậy, nhưng họ không phải là anh, không thể thay thế vị trí của anh trong lòng vợ con anh được! Tin rằng vợ con anh cũng sẽ cảm thấy hổ thẹn vì trở thành gánh nặng cho người khác, như vậy họ sẽ vĩnh viễn không thể vui vẻ được!"

"Gào!" Lại một tiếng gầm rú thống khổ vang lên, Hồ Hạo Dương đau đớn giãy giụa.

"Hồ Hạo Dương! Anh nhất định phải kiên trì! Chỉ có chính anh kiên trì, có niềm tin mới có thể chống lại virus!" Hạ Mạt hét lên.

Lưu Lăng cũng hô theo: "Dương Tử! Cố lên! Chúng ta đã nói sẽ là chiến hữu tốt nhất, anh em tốt nhất, muốn cùng nhau sống sót! Sao cậu nỡ lòng bỏ lại chúng tôi!"

Hùng Vũ linh cơ khẽ động, lập tức nói: "Dương Tử! Cậu không muốn nhìn thấy bộ dạng binh vương toàn năng của chúng ta phải khép nép trước mặt chị dâu sao?"

Vương Khiêm cũng nói theo: "Đúng vậy! Ưng Vương nhà chúng ta ngầu như vậy, hiếm khi thấy cảnh anh ấy khổ sở lẽo đẽo theo sau một cô bé đâu! Cậu không muốn cùng chúng tôi đứng phía sau thưởng thức cảnh đẹp này à?"

"Đúng đúng đúng!" Lưu Lăng thêm vào.

"Cậu xem, chúng tôi vẫn luôn nghĩ Ưng Vương sẽ cưới một nữ cường nào đó trong quân khu chúng ta, kết quả trời xui đất khiến thế nào lại vớ được một cô em gái dễ thương. Phong cách này chuyển biến quá nhanh! Cậu không có hứng thú hóng chuyện Ưng Vương một chút sao? Hỏi xem trong lòng Ưng Vương rốt cuộc cảm thấy thế nào?"

Hạ Mạt méo miệng. Đám lính này sao không ai đứng đắn vậy? Lại thích xem đội trưởng của họ mất mặt. Hơn nữa nghe ý của họ thì Lãnh Mộ Bạch đã có đối tượng rồi? Chẳng lẽ cô gái kia đang ở thành phố A chờ anh ta, sau đó vì lý do gì đó mà mất tích, hoặc biến thành Zombie?

Giờ phút này, Hạ Mạt hoàn toàn bị mấy quân nhân không đáng tin cậy này dẫn dắt suy nghĩ lung tung. Mà khi một ngày nào đó cô biết người mà đám người không đáng tin cậy này đang nói tới chính là mình, cả người cô lập tức trở nên không ổn. Tuy rằng đám người này căn bản không hề nói xấu cô.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương