Dì Năm không nói nhiều, xoay người rời đi. Trong tay Hạ Mạt bỗng xuất hiện một cái túi, bên trong là một bộ đồ thể thao, từ đồ mặc ngoài đến đồ lót nhỏ đều có đủ, đương nhiên là đồ mới tinh chưa bóc tem.
Trong không gian thứ không thiếu nhất chính là quần áo. Lúc trước Hạ Thần Vũ đã chuẩn bị cả một xe tải lớn quần áo, vì lấy cớ mở trung tâm thương mại nên các loại quần áo, giày dép lớn nhỏ đủ cả một đống.
Đương nhiên cô sẽ không lấy giày ra, nếu không thì quá kỳ quặc, nhưng tất thì cô vẫn chuẩn bị cho anh một đôi.
Lần nữa đi vào phòng, Lãnh Mộ Bạch đã cởi áo trên, xem ra là định đi tắm. Tuy không phải lần đầu tiên thấy đàn ông cởi trần, nhưng ở riêng trong phòng nhìn thấy thì vẫn là lần đầu tiên.
Hạ Mạt có chút mất tự nhiên, mặt cũng hơi nóng lên. Cô đi tới đặt đồ xuống, nói nhanh: "Dì Năm nói người sốt phải uống nhiều nước. Còn đây là quần áo của anh trai tôi, đều là đồ chưa mặc qua, anh tạm dùng nhé."
Nói xong cô như chạy trốn khỏi phòng. Nếu lúc này cô quay đầu lại nhìn một cái, sẽ thấy khóe miệng Lãnh Mộ Bạch đang cong lên nụ cười.
Ha ha! Bà xã của mình thật đáng yêu, lại còn ngây thơ nữa. Anh thầm nghĩ. Chỉ thấy đàn ông không mặc áo trên mà đã có biểu cảm kia, chà! Đúng là quá đáng yêu.
Lãnh Mộ Bạch cười cầm lấy quần áo, nhìn thấy chúng thì nhướng mày. Kích cỡ này mình mặc thì vừa, nhưng anh cả mặc thì hình như không ổn lắm.
Hạ Mạt rời khỏi phòng, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nóng ran, dựa vào hành lang định đợi mặt hết nóng mới đi xuống. Đợi một lúc lâu, mặt cuối cùng cũng không nóng như vậy nữa, nhưng trán vẫn hơi âm ấm, đầu óc cũng hơi choáng váng.
Đây là khúc dạo đầu của cơn sốt sao? Hạ Mạt không thể tin nổi. Nhớ đời trước, cô cũng là sau này bị Zombie cào bị thương mới vô tình thức tỉnh dị năng hệ Băng. Đời này chẳng lẽ vì trọng sinh mà vận may cũng tốt hơn sao?
Cảm nhận được suy nghĩ của Hạ Mạt, Tiểu Đề không phục: “Chị Mạt Nhi mới không phải do vận khí tốt đâu. Hơn nữa chị dùng nước suối lâu như vậy rồi, Tiểu Đề đã nói nước suối có rất nhiều lợi ích đối với chị mà.”
Đúng rồi, là công hiệu của nước suối! Hạ Mạt nghĩ. Nói như vậy, người nhà mình không chừng đều có thể thức tỉnh dị năng. Mấy ngày nay cả nhà đều dùng nước suối mà. Nghĩ đến đây, cô rất phấn khích, bước nhanh xuống lầu, muốn xem mọi người có triệu chứng sốt hay không.
Tiểu Đề lại nói: “Chị Mạt Nhi, người vừa nãy sẽ là một người rất mạnh đó. Cho hắn dùng nhiều nước suối vào, hắn chắc chắn sẽ lợi hại hơn bây giờ.”
Hạ Mạt đương nhiên biết Lãnh Mộ Bạch rất lợi hại. Đời trước tin tức về anh tuyệt đối là nhiều nhất, đặc biệt là đám nữ nghiên cứu viên kia suốt ngày bàn tán về anh, nói gì mà nằm mơ cũng muốn gả cho người ta. Nhưng mà cho anh ta nước suối... vấn đề này còn phải xem xét đã.
"Sau này hãy nói! Anh ta còn chưa biết có thể trở thành đồng đội của mình không nữa!" Hạ Mạt thầm đáp lại Tiểu Đề.
Tiểu Đề hiến kế: “Kéo lại trói đi! Hắn dám không theo, trực tiếp đè ngửa ra, đến khi nào hắn chịu thì thôi.”
"Phụt!" Hạ Mạt bật cười.
"Tiểu Đề, em nghĩ chị của em là sơn đại vương chắc, thấy trai đẹp lợi hại là phải cướp về làm áp trại tướng công à!"
Tiểu Đề cười khúc khích: “Khanh khách! Chị muốn cướp về làm áp trại tướng công cũng được mà. Chỉ cần nhốt người vào không gian, không cần trói hắn cũng phải nghe lời chị. Nhưng mà vẫn nên tìm truyền nhân nhà họ Lãnh trước, mở khóa hết công năng của không gian đã. Đến lúc đó chị muốn nuôi bao nhiêu trai đẹp trong không gian cũng được.”
Nghe Tiểu Đề nói năng linh tinh, Hạ Mạt vừa đi xuống lầu vừa nói.
"Hôm nay ta xem như đã hiểu, Tiểu Đề nhà ngươi đúng là một kẻ gian manh."
Tiểu Đề tức giận chu môi: “Chị Mạt Nhi, Tiểu Đề đều là vì tốt cho chị, chị còn nói Tiểu Đề gian manh, hừ!”
Hạ Mạt vội dỗ: "Khụ! Thôi được rồi, ta sai rồi, ngươi là bảo bối tốt... à không phải, ngươi hẳn là yêu tinh tốt, cây tốt."
Lời của Hạ Mạt làm Tiểu Đề cười khúc khích: “Khanh khách! Chị Mạt Nhi, người đàn ông vừa nãy không phải cũng họ Lãnh sao! Lúc nào chị thử lấy máu hắn nhỏ lên tay xem, nói không chừng có thể mở ra toàn bộ công năng đó!”