Hai anh em nhìn nhau cười. Hạ Mạt giải thích với ba: "Ba, miếng ngọc cổ của Lâm Ngữ lúc trước là một không gian rất lớn. Đợi đồ về đủ, con và anh hai sẽ chuyển hết vật tư đó vào không gian."
Cô trấn an: "Chỉ cần đồ đạc ở trong không gian thì đương nhiên là an toàn tuyệt đối. Nhưng chuyện con có không gian càng ít người biết càng tốt, nếu không sẽ rước lấy phiền toái."
Ông Hạ Tân gật đầu, im lặng một lát rồi đứng dậy đi lên lầu.
Đến khi ông xuống, tay cầm theo một tập tài liệu. Ông đặt tập tài liệu trước mặt Hạ Thần Vũ: "Tất cả tiền tiết kiệm của ba và mẹ con đều ở đây. Ngoài ra còn có bất động sản đứng tên mỗi người chúng ta. Bán hết chỗ này đi cũng được một khoản không nhỏ đâu, nhưng để không gây chú ý, tốt nhất con đừng bán hết cùng một lúc."
"Ba, chuyện này con đều nghĩ đến rồi." Hạ Thần Vũ đáp.
"Mười ngày nữa, phiên đấu giá công khai khu đất vàng Mỏ Muối Phố sẽ bắt đầu. Ai cũng biết tập đoàn Hạ thị gần đây dồn hết vốn vào dự án trung tâm thương mại. Để thuận lợi đấu giá khu đất vàng đó, chúng ta đem thế chấp mười mấy căn hộ này để vay tiền cũng là chuyện rất bình thường."
Ông Hạ Tân hài lòng gật đầu. Kế hoạch của con trai thật hoàn hảo. Ông nói thêm: "Nhân viên Hạ thị cũng nên cho họ thêm chút phúc lợi, dù sao họ cũng đã theo ba nhiều năm như vậy."
"Ba yên tâm." Hạ Thần Vũ nói.
"Con định giữ lại một khoản tiền, hôm nào đó sẽ phát cho họ, tiện thể nhắc nhở họ vài câu. Đương nhiên cuối cùng tin hay không là chuyện của họ." Ông Hạ Tân không có vấn đề gì với sắp xếp của con trai.
"Tận thế... tận thế thật sự sắp đến rồi sao?" Bà Tô Hân nãy giờ vẫn chưa hoàn hồn cuối cùng cũng định thần lại.
Hạ Mạt kéo tay bà Tô Hân, nghiêm túc nói: "Mẹ, tận thế chắc chắn sẽ đến. Mẹ xem nhiều phim/truyện về tận thế như vậy, hẳn cũng biết lòng người ở thời tận thế đều bị chó ăn. Cho nên muốn sống sót qua tận thế, mẹ tuyệt đối không được mềm lòng ra tay giúp đỡ những người vô dụng, biết không?"
"Kia, nhà họ Hạ bên thành phố A..." Bà Tô Hân ngập ngừng nhìn chồng.
"Không cần quan tâm!" Ông Hạ Tân chém đinh chặt sắt ngắt lời vợ.
"Ba với họ không có bất cứ quan hệ gì!" Ông Hạ Tân vốn là con riêng của một gia tộc lớn họ Hạ ở thành phố A. Sau khi sinh ra vẫn luôn bị mẹ giấu đi, mãi đến năm 4 tuổi mới bị bắt về nhà họ Hạ, sống những ngày không bằng heo chó.
Năm 18 tuổi bị đuổi khỏi thành phố A, một mình đến thành phố D lập nghiệp. Năm 23 tuổi sáng lập tập đoàn Hạ thị. Khi đó, nhà họ Hạ ở thành phố A còn ép ông phải sáp nhập Hạ thị vào tập đoàn Vạn Phong của họ, trở thành công ty con.
Lần đó ông Hạ Tân liền hoàn toàn cắt đứt với nhà họ Hạ, mấy chục năm nay cũng không hề liên lạc lại.
"Con muốn mang theo Chu Hâm và Vương Hạo." Hạ Thần Vũ lên tiếng.
Chu Hâm và Vương Hạo là bạn học đại học của anh, sau khi tốt nghiệp vẫn luôn giúp anh xử lý công việc công ty, là trợ thủ đắc lực, cũng là anh em tốt nhất của anh.
Hai người họ đều lớn lên từ cô nhi viện, quan hệ với nhà họ Hạ rất thân thiết. Bà Tô Hân thấy hai đứa không gia đình, lại chịu khổ từ nhỏ nên đã nhận cả hai làm con nuôi. Bởi vậy, khi Hạ Thần Vũ nói muốn mang theo họ, cả nhà, bao gồm cả Hạ Mạt, đều không có ý kiến.
"Dì Năm đã theo chúng ta nhiều năm như vậy..." Bà Tô Hân lại nói.
"Lại không còn người thân thích... hay là..." Bà ngập ngừng, không nói hết câu.
Dì Năm cũng đã ngoài 40 tuổi, đi theo thực ra cũng là gánh nặng. Chỉ là đối với dì Năm, bà không đành lòng. Dì luôn trung thành tận tâm với nhà mình.
Di Năm đã nhìn hai anh em Hạ Mạt lớn lên, đối với họ cũng giống như người thân thật sự. Hơn nữa, ngay từ đầu Hạ Mạt đã tính cả dì Năm vào rồi, nếu không sao lại kéo dì đi luyện bắn nỏ chứ? Cho nên Hạ Mạt nói: "Đương nhiên phải mang theo rồi! Nếu không sau này biết đi đâu ăn đồ dì Năm nấu? Nhưng mà tạm thời đừng nói cho dì ấy biết chuyện tận thế vội."
Bà Tô Hân thở phào nhẹ nhõm. Bà thật sự hơi sợ cả nhà không muốn mang theo người phụ nữ đáng thương đó.
Cả nhà lại bàn bạc thêm một lát. Sau đó, bà Tô Hân liền đi vào bếp nấu cơm.
Hôm nay dì Năm được nghỉ nên bữa tối đều do bà chuẩn bị. Hạ Thần Vũ cùng ông Hạ Tân vào phòng làm việc. Hạ Mạt thì tiếp tục xem TV. Phù! Cô nghĩ thầm. Đợi tận thế đến thì còn đâu TV mà xem.