“Tống Minh San, đầu óc con bị làm sao vậy? Lại đâm đầu đi làm mẹ kế cho người ta?”
“Mẹ nói cho con biết, đừng có mơ tưởng đến chuyện đó!”
Bà ta không hiểu vì sao con gái lại phát rồ như thế, tự dưng đòi lấy Trương Thiệu Hưng. Rõ ràng trước đây cô ta vẫn quấn quýt bên Tưởng Triệu Vân. Mẹ anh ta là nhân viên cung tiêu xã, bố làm việc ở lò mổ, có thịt ăn cả đời không hết.
Chẳng phải gả vào nhà họ Tưởng sẽ tốt hơn sao?
“Mẹ, con tỉnh táo mà! Lần này con nhất định phải lấy Trương Thiệu Hưng!”
Tống Minh San bèn kể hết chuyện trọng sinh của mình cho mẹ nghe.
“Gì? Con vừa nói cái gì?”
Trong đêm khuya, Phùng Thúy Phân hốt hoảng kêu lên như bị chọc tiết, trợn tròn mắt, tỏ vẻ không thể tin nổi.
“Con nói là con trọng sinh?”
“Mẹ, nhỏ tiếng thôi!”
Tống Minh San vội bịt miệng bà ta, lo lắng nhìn quanh.
Cô ta hạ thấp giọng: “Mẹ, tin hay không tùy mẹ, nhưng đây là chuyện thực sự đã xảy ra với con.”
“Kiếp trước Tống Thanh Đại lấy Trương Thiệu Hưng, anh ấy lập công ty, xây nhà máy, ba đứa con trai cũng đều là người tài kiệt xuất!”
“Còn con sau khi lấy Tưởng Triệu Vân, thì ngày ngày bị hắn đánh đập, ngay cả đứa con duy nhất cũng bị hắn phá...”
Nói đến đây, Tống Minh San bất giác ôm bụng, ánh mắt đầy hận thù.
“Vậy nên kiếp này, con muốn giành lại những gì thuộc về con. Con muốn để Tống Thanh Đại nếm trải đau khổ mà con từng phải chịu!”
“Mẹ, chỉ cần mẹ tin con, sau này chúng ta sẽ có cuộc sống phú quý, bảo đảm mẹ sẽ được hưởng sung sướng!”
Dù chuyện này có vẻ hoang đường, nhưng nhìn thái độ kiên quyết của con gái, Phùng Thúy Phân vẫn chọn tin tưởng.
“San San, con nói thật chứ? Tưởng Triệu Vân đúng là hạng người cặn bã?”
“Đúng vậy, hắn là đồ cầm thú! Ban đầu con định để Tống Thanh Đại ngủ với hắn, nhưng xem ra nếu chị ta lấy Cao Hàn thì cũng chẳng sung sướng gì đâu.”
Tống Minh San đầy tự tin nói.
(Tên nữ chính có thể là Thanh Đại hoặc Thanh Đại nha)
Khách sạn này cũ kỹ, tiện nghi thì đơn sơ vô cùng. Trong phòng chỉ có cái đồng hồ treo tường và một tấm lịch có ảnh của một nữ minh tinh nổi tiếng. Ngoài một cái bàn và một chiếc ghế thì chẳng còn gì khác.
“Đây là cách em nói sẽ chịu trách nhiệm với anh sao?” Người đàn ông đứng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, làn da rám nắng làm bật lên vẻ mạnh mẽ hoang dã. Cơ bắp rõ nét, vai rộng eo thon, đôi chân chắc nịch – đúng là tuyệt phẩm.
Áo khoác của anh còn đang khoác trên người Tống Thanh Đại, còn anh thì chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ đã bạc màu vì giặt quá nhiều. Đôi cánh tay rắn chắc, lông mày sắc như kiếm, đôi mắt đen sâu thẳm.
Lúc này, Tống Thanh Đại cũng bắt đầu nhớ lại một vài chuyện trước đó. Loại thuốc mà Tống Minh San đã đổ vào ly của cô là thuốc dành cho heo giống, liều lượng tuy không nhiều nhưng tác dụng thì mạnh mẽ vô cùng. Cô biết mình đã dính bẫy, lại nghe Tống Minh San định đưa mình vào phòng của Tưởng Triệu Vân, thế là cô tiện tay kéo đại một người đàn ông. Lúc đó tối quá, vội quá, đến mặt mũi người ta cô còn chưa kịp nhìn rõ thì đã... lao vào anh ta.
Giờ nghĩ lại, Tống Thanh Đại chỉ muốn chết quách đi cho xong, muốn tìm ngay cái lỗ nào mà chui xuống.
“Tôi...”
Người đàn ông lướt mắt qua, cái nhìn đen thẳm khiến Tống Thanh Đại không tự chủ mà cúi đầu xuống, lộ ra cái cổ trắng nõn mềm mại. Da cô thừa hưởng từ mẹ, trắng sáng tự nhiên, chẳng bao giờ cháy nắng, dẫu cô có làm việc dưới trời suốt cả ngày. Da dẻ mịn màng như có thể vắt ra nước. Hàng mi dài cong vút như cánh quạ khẽ rung lên.
Trên người cô vẫn còn vương lại dấu vết mà anh để lại, trong phòng vẫn còn phảng phất không khí ngọt ngào của cơn mê đêm qua. Mặt cô nóng ran. Đời trước, mặc dù cô đã kết hôn với Trương Thiệu Hưng, nhưng cũng phải sau khi cưới mới phát hiện ra rằng anh ta là người bất lực. Chính vì thế mà tính cách Trương Thiệu Hưng càng ngày càng trở nên lệch lạc, bệnh hoạn, lấy việc hành hạ cô làm thú vui, dùng đủ mọi cách để tra tấn cô.