“Chúng ta không phải về nghỉ ngơi sao? Đến Hòa Bình Đại Viện làm gì?” Tống Thanh Đại nghi ngờ. Nơi này không phải chỗ mà người thường có thể tùy tiện ra vào, nơi đây được canh giữ rất nghiêm ngặt.
“Có chút việc cần giải quyết. Đừng lo.” Cao Hàn vỗ nhẹ tay cô để trấn an.
Đi vào Hòa Bình Đại Viện để làm việc? Ai mà dám nói vậy?
“Đúng rồi, A Hàn.” Tống Thanh Đại nhớ ra điều gì, nét mặt trở nên nghiêm túc: “Hôm trước ở Đại Viện nhà anh, em có gặp một người tên Nhậm Na Na... có phải cha cô ấy là Nhậm Kiến Quân không?”
Cao Hàn lập tức sa sầm mặt lại, ánh mắt trở nên sắc bén như đang tra khảo một tội phạm, làm Tống Thanh Đại cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô vội vàng xua tay giải thích: “Đừng hiểu lầm, em chỉ muốn biết bên cạnh ông Nhậm có một tài xế tên là... Lưu Bính Chí đúng không?”
“Em biết những chuyện này từ đâu?” Giọng anh trở nên lạnh lùng, đầy đe dọa. Thông tin về Nhậm Kiến Quân là tuyệt mật, người bình thường không thể biết được, huống chi là tài xế của ông ta.
“Những điều này, em chỉ nói một lần này thôi. Đừng nhắc đến nữa,” anh cảnh báo: “Nếu người ngoài nghe thấy, em sẽ bị xem là gián điệp và bị bắt đấy.”
“Không phải đâu, Cao Hàn, người tên Lưu Bính Chí...”
“Đồng chí, đến nơi rồi.” Tài xế đỗ xe cách Hòa Bình Đại Viện khoảng hai, ba trăm mét. Từ xa đã thấy cổng vào được bảo vệ nghiêm ngặt, cứ ba mươi phút lại thay ca, mỗi lần sáu người.
Chưa kịp đến gần, một đội bảo vệ đã nhanh chóng bước tới ngăn cản.
“Đây là Hòa Bình Đại Viện, người không phận sự không được vào!”
“Xin mời hai người rời khỏi đây!”
Cao Hàn không nói nhiều, chỉ xuất trình thẻ thông hành của mình. Vừa nhìn thấy, vẻ mặt của đội bảo vệ thay đổi ngay lập tức.
“Ồ, hóa ra là đồng chí Cao. Xin lỗi, vì chưa gặp anh trước đây nên tưởng anh không phải người của Đại Viện. Mời anh vào.”
“Không sao, hôm nay tôi dẫn vị hôn thê của mình đến.” Cao Hàn đáp, mặt giãn ra chút ít, còn khẽ mỉm cười.
“Đã là vị hôn thê của Đồng chí Cao thì cũng có thể vào cùng.”
“Lão Nhậm có ở đây không?” Cao Hàn hỏi.
“Lão Nhậm vừa ra ngoài.” Bảo vệ đáp.
“Hôm nay ai là người lái xe đưa Lão Nhậm đi?”
Đội bảo vệ thoáng ngạc nhiên, đáp: “Tất nhiên là Lưu Bính Chí. Lão Nhậm rất tin tưởng anh ấy, không ai khác ngoài anh ấy có thể lái xe cho ông ấy cả.”
“Ừ, tôi biết rồi.” Mặt Cao Hàn hơi trầm lại, anh nắm tay Tống Thanh Đại dẫn vào trong.
“Đồng chí Cao sao vậy nhỉ?” Những người bảo vệ nhìn nhau, không hiểu chuyện gì.
Trong khi đó, lòng bàn tay Tống Thanh Đại toát đầy mồ hôi. Đến cả Trương Thiệu Hưng trong kiếp trước của cô cũng không dám bén mảng đến gần Hòa Bình Đại Viện. Vậy mà hôm nay, cô lại ngang nhiên bước vào, lại còn thấy vẻ kính trọng của các bảo vệ dành cho Cao Hàn.
“A Hàn” Tống Thanh Đại khẽ gọi, hỏi nhỏ: “Anh... có phải sống ở đây không?”
“Ừ.”
Câu trả lời thẳng thắn của Cao Hàn làm cô không khỏi ngạc nhiên. Anh nói tiếp: “Thanh Đại, đừng hỏi gì lúc này. Em vào tắm rửa nghỉ ngơi đi. Anh hiểu những gì em nói, và sẽ gọi Lão Nhậm về ngay lập tức.”
“Vâng.”
Môi trường bên trong Đại Viện rất tốt, cây cối um tùm, cảnh vật trong lành. Những người qua lại hiếm khi trò chuyện, ai nấy đều làm việc của mình. Một vài phụ nữ ngồi với nhau nói chuyện, nhưng khi thấy người lạ như cô, ánh mắt của họ lập tức trở nên cảnh giác và khó hiểu.
Tống Thanh Đại phớt lờ ánh nhìn của họ. Cô nhớ lại kiếp trước, từng nghe về một bi kịch kinh hoàng liên quan đến gia đình ông Nhậm. Con gái duy nhất của ông bị gián điệp bắt cóc và sát hại dã man, khiến ông vô cùng đau khổ, từ đó sức khỏe suy sụp và chẳng bao lâu thì qua đời. Sự kiện đó xảy ra vào cuối tháng này trong kiếp trước, và cô biết rõ, người con gái ấy là niềm tự hào của Lão Nhậm.