“Tiểu Tống này...”
“Cao Hàn nhà bác không bắt nạt cháu chứ?” Mẹ Cao dè dặt hỏi. Mấy ngày trước còn nghe tin đồn Thanh Đại sắp lấy Trương Thiệu Hưng, thế mà quay đi quay lại đã thấy cô đính hôn với Cao Hàn rồi, bà không hỏi thì thật không yên tâm. Bà nghĩ không chừng là Cao Hàn đã làm điều gì khuất tất nên mới dụ được cô gái trẻ về tay mình.
Nghe đến đây, Tống Thanh Đại không khỏi thấy chột dạ. Người bắt nạt Cao Hàn rõ ràng là cô, chứ chẳng phải anh.
Cô khẽ ho một tiếng, vội vàng lắc đầu: “Không đâu, đồng chí Cao Hàn rất tốt ạ.”
“Thật sao? Cháu thấy cái thằng ngốc đó có gì tốt chứ?” Mắt mẹ Cao sáng lên, đây là lần đầu tiên có cô gái nào đó khen con trai bà tốt.
“Cái này...” Câu hỏi làm Thanh Đại ngớ người ra. Cô liếc nhìn vào bếp, nơi Cao Hàn đang tất bật xào nấu. Anh mặc tạp dề hoa của phụ nữ, trông không hợp với vóc dáng cao lớn, nhưng động tác của anh thì vô cùng thuần thục.
Anh... dường như không giống như những lời đồn.
Ít nhất, cô chưa từng thấy anh đánh người hay tỏ vẻ thù địch với mình, ngược lại, anh còn luôn bảo vệ cô. Nhưng cô cũng không chắc liệu đó có phải chỉ là cảm giác của mình không.
“Anh Cao Hàn rất tốt, cao ráo, tính tình cũng dễ chịu.” Thanh Đại nặn ra một câu khen ngợi mà trong lòng chẳng tin mấy.
Trời xanh ơi. Nếu Cao Hàn mà là người dễ tính thì chắc thiên hạ chẳng còn ai là người khó tính nữa rồi.
Lời cô nói rơi vào tai Cao Hàn không sót một chữ. Dù biết đó chỉ là lời khen xã giao, nhưng khóe môi anh vẫn khẽ cong lên một chút.
“Không bắt nạt cháu là tốt rồi.” Mẹ Cao hài lòng, kéo Thanh Đại ngồi xuống nói chuyện thêm.
Đến lúc ngồi vào bàn ăn, Cao Hàn ngồi cạnh Thanh Đại, là người đầu tiên mở lời: “Thanh Đại, về việc chúng ta kết hôn, em có ý kiến gì không?”
Anh muốn tôn trọng ý kiến của cô.
Ba mẹ Cao lập tức hướng ánh nhìn chăm chú về phía Thanh Đại.
Trong lòng Thanh Đại hơi thắt lại, tự dưng thấy căng thẳng. Nhưng cô đã là người từng trải qua cái chết, không còn ngây thơ mộng tưởng về tình yêu hay chuyện cưới xin nữa. Với cô, tình yêu chỉ là ảo ảnh. Kiếp trước, khi cưới Trương Thiệu Hưng, anh ta không phải cũng hứa hẹn sẽ tốt với cô sao? Kết quả thì sao? Đêm tân hôn, bộ mặt thật của anh ta đã lộ rõ.
“Em không có vấn đề gì cả. Em rất hài lòng với đồng chí Cao Hàn.”
“Vậy... tháng này luôn nhé?” Mẹ Cao dò hỏi. Dù sao cả hai cũng chưa hiểu nhau nhiều, tự nhiên quyết định cưới gấp như vậy, bà sợ cô gái sẽ khó thích nghi.
Không ngờ Thanh Đại chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
“Được ạ.”
Mắt Cao Hàn lóe lên tia sáng, còn mẹ Cao thì vui mừng nói ngay: “Vậy để lát nữa tôi nhờ người chọn ngày đẹp, quyết định xong thì làm tiệc mừng luôn!”
Vậy là xong!
Không ngờ chuyện này lại thuận lợi đến vậy! Bà cứ tưởng con trai mình sẽ độc thân cả đời, không ngờ đột nhiên lại mang về một cô con dâu. Đã vậy lại còn là cô gái mà bà yêu quý nhất ở trấn Hồng Tinh, Diệp Xuân Giang không giấu nổi niềm vui, miệng cười tươi không khép lại được, liên tục gắp thức ăn cho Thanh Đại.
“Ăn nhiều vào, con gầy quá.” Cao Hàn nhẹ giọng nói bên tai cô.
“Cô Diệp, chú Cao, hai người có nhà không ạ!”
Đang nói chuyện, bỗng một giọng trẻ trung vang lên từ ngoài cổng, người chưa đến mà tiếng đã tới trước. Tiếp đó là hình dáng của một cô gái xinh xắn xuất hiện. Cô gái diện chiếc váy hồng phấn tay phồng, đội mũ cói rộng vành và đi đôi giày cao gót sành điệu.
“Anh Cao Hàn!”
Khi hai vợ chồng nhìn thấy cô gái xuất hiện trong sân nhà, sắc mặt đều thoáng thay đổi. Trong ánh mắt họ là sự không kiên nhẫn, xen lẫn một chút nhẫn nhịn, và nhiều hơn là vẻ bất đắc dĩ.
“Ơ, đây là...?”
Nhìn thấy Thanh Đại ngồi cạnh Cao Hàn, cô gái ngạc nhiên. Cô ấy rất đẹp, dịu dàng, nhưng chiếc váy trên người lại nhìn giản dị đến mức nghèo khó, có lẽ giá còn chưa bằng đôi giày cao gót của cô ta. Vậy mà lại ngồi bên cạnh Cao Hàn!