Chớp mắt, hôn lễ đã cận kề.
Sau khi đính hôn, Tô Ngữ Nhiên và Lăng Mặc Trầm quấn quýt không rời, thỉnh thoảng lại hẹn hò, đi chơi lễ tình nhân.
Ngược lại là Tô Thanh Oanh, sau khi nói chuyện kỹ càng với Lăng Nghiên Chu, hai người không hề liên lạc lại, cô dồn hết tâm trí vào sự nghiệp nghiên cứu khoa học của bản thân.
Qua sự bàn bạc của phụ huynh hai nhà Lăng - Tô, hôn lễ của hai cặp đôi sẽ được tổ chức cùng lúc.
Trước thềm hôn lễ, Tô Thanh Oanh nhận được váy cưới và trang sức do Lăng Nghiên Chu sai người mang đến cho cô.
Đúng như lời Lăng Nghiên Chu đã nói, trước mặt người ngoài anh rất phối hợp diễn kịch “vợ chồng son”, cho Tô Thanh Oanh đủ thể diện và sự tôn trọng cần có.
“Cô Tô, mẫu váy cưới này là váy cưới trắng cao cấp đặt riêng từ Pháp về, Lăng tổng đã tìm người thiết kế trước ba tháng đó ạ.” Người đến đưa đồ là Lâm Mặc, trợ lý của Lăng Nghiên Chu.
“Còn về trang sức, đây là kim cương xanh cực kỳ quý hiếm, Lăng tổng đã đích thân bay sang Ý, tìm nghệ nhân trăm tuổi để chế tác.”
Váy cưới và dây chuyền đều rạng rỡ lộng lẫy.
Tô Thanh Oanh lại không hề dao động, cô mỉm cười ôn hòa: “Cảm ơn ạ.”
Lời nói của Lâm Mặc chắc chắn đã thêm mắm dậm muối, nhưng thái độ của Lăng Nghiên Chu rất chân thành, điều đó cho thấy rõ một điều, chỉ cần cô làm đúng nội dung thỏa thuận, anh sẽ không để cô phải chịu thiệt.
Tiễn Lâm Mặc đi xong, Tô Thanh Oanh xoay người thì nhìn thấy Tô Ngữ Nhiên đang đứng ở phòng khách.
“Oai phong thật đấy.” Trong mắt Tô Ngữ Nhiên xẹt qua một tia không cam tâm: “Gả cho người thừa kế tương lai của nhà họ Lăng đúng là khác hẳn.”
Tô Thanh Oanh biết rõ những gì cô ta đã làm ở kiếp trước nên không muốn dây dưa quá nhiều với kẻ tiểu nhân, chỉ nhàn nhạt nói: “Em gái và cậu hai Lăng tình cảm hòa hợp, chắc hẳn cậu Lăng cũng sẽ không để em chịu thiệt, váy cưới và trang sức đều đã được chuẩn bị cũng rất có lòng.”
Kiếp trước, Lăng Mặc Trầm luôn đeo mặt nạ, cho đến ba tháng sau khi kết hôn mới tháo xuống.
Trong hôn lễ, váy cưới và trang sức anh ta chuẩn bị cho cô tuy không bằng đồ Lăng Nghiên Chu chuẩn bị cho cô kiếp này, nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Nhưng cô không biết rằng, những lời nói này đã đâm trúng tim đen của Tô Ngữ Nhiên.
Bởi vì Lăng Mặc Trầm nói, hôn lễ được tổ chức đồng thời cho cả hai cặp, mà Lăng Nghiên Chu là người thừa kế nhà họ Lăng, nên về các quy cách cơ bản không nên vượt qua Lăng Nghiên Chu.
Váy cưới và trang sức chuẩn bị cho Tô Ngữ Nhiên tuy không kém, nhưng so với Tô Thanh Oanh thì lại là một trời một vực.
“Chị đang rất đắc ý ư?” Tô Ngữ Nhiên cười lạnh một tiếng, đôi mắt thoáng qua một tia u ám, nói: “Nhưng chị cũng chẳng đắc ý được bao lâu đâu!”
Kiếp trước cô ta có thể hại Lăng Nghiên Chu hủy dung thành người tàn phế, kiếp này cũng vậy thôi!
Chỉ cần Lăng Mặc Trầm yêu cô ta, cô ta hoàn toàn có thể đưa anh ta lên vị trí người thừa kế.
Tô Thanh Oanh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm, lướt qua người cô ta.
Bốn giờ sáng hôm sau, đội ngũ trang điểm của nhà họ Lăng đã đến, hai người bắt đầu trang điểm ở hai phòng khác nhau.
Đêm trước Tô Thanh Oanh mải xem tài liệu nghiên cứu nên gần như không ngủ.
Lúc này, trong đầu cô cũng đang rà soát lại một mẩu thông tin trong đó.
“Lạ thật.” Bên cạnh, thợ trang điểm bỗng nhiên lên tiếng, nói: “Thỏi son này sao trông kỳ kỳ vậy? Hết hạn rồi sao?”
“Chắc không phải đâu.” Trợ lý nhỏ của thợ trang điểm giọng hơi run, “Hình như nó vốn thế, không kịp thời gian nữa rồi, cứ dùng thỏi son khác trang điểm cho cô Tô trước đi.”
Thợ trang điểm cũng không suy nghĩ nhiều, đổi thỏi son khác, tiến lên định tô son cho Tô Thanh Oanh.
“Đợi chút.” Tô Thanh Oanh lại đưa tay ra, nói: “Tôi có thể xem qua thỏi son đó không?”
Cô liếc nhìn trợ lý nhỏ đứng bên cạnh, mặt cô ta xẹt qua một tia hoảng hốt.