"Ông nhất định sẽ tham gia." Ông cụ nhìn sang những người khác: "Ngày họp báo đó, các anh chị cũng phải có mặt đầy đủ đấy! Bố mẹ các anh chị ở nước ngoài không về được, người nhà họ Lăng không thể để mất thể diện."
"Ông nội nói phải ạ." Lăng Mặc Trầm đáp lời, đáy mắt cuộn trào sự điên cuồng, chủ động nâng ly nước kính Tô Thanh Oanh: "Em xin lấy nước thay rượu, chúc mừng chị dâu."
Tô Thanh Oanh cũng nâng ly, rũ mắt che giấu đi sự lạnh lẽo trong mắt.
Sắc mặt Tô Ngữ Nhiên rất lạnh, cô ta lườm Tô Thanh Oanh một cái, nhếch môi: "Ông nội, dự án của Mặc Trầm tháng sau cũng sắp ra mắt rồi, một khi được ứng dụng trên thị trường, chắc chắn sẽ gây chấn động giới y học."
"Ồ? Mặc Trầm cũng sắp có thành tích rồi sao?" Ông cụ nhìn về phía Lăng Mặc Trầm: "Cháu và Nghiên Chu từ nhỏ hướng bồi dưỡng đã khác nhau, nhưng cháu thực sự không làm ông thất vọng, cứ theo đuổi ước mơ của mình đi, ông luôn ủng hộ cháu."
Giọng Lăng Mặc Trầm ôn hòa: "Cháu hiểu ạ."
Tô Thanh Oanh nhìn thấy mu bàn tay cầm đũa của anh ta nổi đầy gân xanh, rõ ràng khóe miệng đang nhếch lên, nhưng hơi lạnh tỏa ra quanh thân lại khiến cô cảm thấy khó chịu.
Lăng Mặc Trầm giỏi nhất là ngụy trang, nhìn bề ngoài thì không tranh không giành, nhưng thực tế cái gì cũng tranh cũng cướp.
Một người đàn ông cực đoan đến mức biến thái, một khi nắm bắt được cơ hội sẽ bất chấp mọi thủ đoạn.
Cô liếc nhìn Lăng Nghiên Chu, thấy sắc mặt anh không đổi, hoàn toàn không nhận ra điểm bất thường của Lăng Mặc Trầm.
Sau bữa tối, Lăng Nghiên Chu được ông nội gọi đi nói chuyện, Tô Thanh Oanh xoa cái bụng đã no nê của mình, rồi đi dạo trên con đường nhỏ.
"Chị gái! Sao lại đi một mình thế này."
Tô Ngữ Nhiên từ phía sau đuổi tới: "Không ngờ chị cũng có chút bản lĩnh, thật sự nghiên cứu thành công rồi, nhưng cho dù thành công thì đã sao? Lẽ nào thành tựu của chị có thể so được với “tái tạo thần kinh” của Mặc Trầm sao?"
Tô Thanh Oanh dừng bước, đôi môi nhếch lên: "Trong vòng mười năm tới, chắc hẳn không có công nghệ nào so được với sự chấn động mà “tái tạo thần kinh” mang lại đâu."
Chỉ có điều, tái tạo thần kinh là thành quả của cô, chứ không phải của Lăng Mặc Trầm!
Tô Ngữ Nhiên rất hài lòng với câu trả lời của cô, kiêu ngạo hếch cằm: Ngày lành tháng tốt của chị sắp kết thúc rồi, Tô Thanh Oanh, tôi sẽ khiến chị mãi mãi sống trong đau khổ!
Tô Thanh Oanh nhìn bóng lưng cô ta rời đi, ánh mắt dần lạnh lẽo xuống.
Phòng làm việc.
Ông cụ đẩy một bản hợp đồng đến trước mặt Lăng Nghiên Chu: "Bản chuyển nhượng cổ phần này cháu đã từ chối ba năm rồi, bây giờ vẫn chưa định ký sao?"
Lăng Nghiên Chu khẽ lắc đầu: "Ông nội, hiện tại sức khỏe ông vẫn tốt, không cần thiết phải giao cổ phần của ông cho cháu."
"Sớm muộn gì cũng có ngày này, cháu là người thừa kế mà ông tận mắt nhìn thấy lớn lên, tương lai của nhà họ Lăng trông cậy cả vào cháu." Ông nội lại đẩy bản hợp đồng đi thêm chút nữa: "Nghiên Chu, ông chỉ giao nhà họ Lăng cho cháu thì mới có thể yên tâm, em trai cháu... là một người chưa từng khiến ông yên lòng, ông sẽ không để đứa con riêng bên ngoài của đó dòm ngó những thứ không thuộc về nó."
Lăng Nghiên Chu rũ mắt, khi nghe thấy từ "con riêng", anh không hề ngạc nhiên.
"Chỉ cần cậu ấy không có dã tâm, cháu không ngại nuôi cậu ấy, nhưng ông nội... tại sao không để tập đoàn đầu tư cho Mặc Trầm? Chỉ cần có tập đoàn giúp đỡ, cậu ấy không cần phải ra ngoài kéo đầu tư, những năm nay Mặc Trầm rất vất vả."
Ông nội chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ gỗ đàn hương: "Nghiên Chu, Mặc Trầm cũng đứa cháu ông nhìn thấy lớn lên, tính cách nó thế nào ông cũng rõ, nếu cho nó sự giúp đỡ, để nó nếm trải hương vị của quyền lực, thì sự đoàn viên của nhà họ Lăng e là sẽ không còn nữa."
Ông cụ quay người lại, đôi mắt đục ngầu trở nên sắc lẹm: "Nó không phải là một người lãnh đạo đủ tư cách, ông không cho phép bất kỳ sự cố nào xảy ra."
"Cháu biết rồi, thưa ông."
Lăng Nghiên Chu đứng dậy, cung kính cúi chào: "Chuyện chuyển nhượng cổ phần, cứ đợi đến khi họp mặt cuối năm của công ty đi ạ."
"Cái đứa trẻ này, đôi khi quá lương thiện rồi." Ông cụ không khuyên nổi anh: "Ngày mai là buổi họp báo của Thanh Oanh, đừng mang theo Phó Vãn Vãn, không được để xảy ra chuyện nực cười như trong đám cưới nữa."
Lăng Nghiên Chu đáp lời, khi rời khỏi phòng ông cụ, vừa vặn nhìn thấy Lăng Mặc Trầm đang đứng hút thuốc trong vườn hoa: "Em trai, em học hút thuốc từ bao giờ thế?"
Lăng Mặc Trầm dập tắt điếu thuốc trên tay, môi nở nụ cười: "Hút thuốc có thể giúp em giải tỏa áp lực, nên hút thôi."
Anh ta tiến lên hai bước: "Ông nội nói gì với anh cả thế? Có phải định giao hết cổ phần cho anh không?"
"Mặc Trầm, em có cảm thấy bất công không?" Lăng Nghiên Chu nhìn Lăng Mặc Trầm: "Chúng ta đều là cháu của ông, nhưng sự nghiệp của em lại dựa vào chính mình tay trắng lập nên, những năm này chưa từng nhận được sự giúp đỡ từ nhà họ Lăng, em có oán hận không?"