Trọng Sinh, Em Gái Thay Tôi Trở Thành Pháo Hôi

Chương 32: Món quà của Lăng Nghiên Chu

Trước Sau

break

Từ đầu buổi đến giờ, đây là lần đầu tiên Lăng Nghiên Chu ra giá, cô không khỏi tò mò nhìn về phía vật phẩm, hóa ra là nguyên bộ trang sức sapphire.

Không ngoài dự đoán, chắc là đấu giá để tặng cho Phó Vãn Vãn.

Dù sao hôm nay “bóng hồng trong tim” của anh cũng vừa mất mặt, không dỗ dành cho tốt thì e là nửa đêm anh sẽ bị đá xuống giường mất.

“Anh cả, anh định đấu giá tặng chị sao?” Tô Ngữ Nhiên rướn người về phía trước, trêu chọc hỏi: “Nhưng chị em vốn không thích trang sức, vả lại chị ấy cũng chẳng làm nổi bật được vẻ quý phái của bộ trang sức này đâu.”

Lăng Nghiên Chu chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, lạnh lùng đáp: “Khí chất của vợ tôi chưa bao giờ cần trang sức làm nền, trang sức chỉ là món đồ điểm xuyết cho sự tỏa sáng của cô ấy mà thôi.”

Anh dừng lại một chút: “Ngược lại là cô, dù ăn mặc lấp lánh đầy mùi tiền cũng không che giấu được vẻ dung tục trên người đâu!”

“Anh!” Tô Ngữ Nhiên nghẹn họng không nói được lời nào, mặt đỏ bừng như gan lợn.

Tô Thanh Oanh âm thầm giơ ngón tay cái với Lăng Nghiên Chu, không ngờ anh cũng có lúc độc miệng như vậy, nhưng mà nghe sướng tai thật đấy.

Tô Ngữ Nhiên không nuốt trôi cơn giận này, ôm lấy cánh tay Lăng Mặc Trầm nũng nịu: “Mặc Trầm, em cũng thích bộ trang sức này quá, anh tặng cho em có được không?”

“Không hay lắm đâu... dù sao đây cũng là món đồ anh cả định tặng chị dâu.” Anh ta tỏ vẻ khó xử.

Tô Ngữ Nhiên lại khinh bỉ bĩu môi: “Anh cả sẽ không để ý đâu, anh ấy từng đấu giá những bộ trang sức hàng trăm triệu, tùy tiện lấy ra một bộ tặng chị ta cũng đẳng cấp hơn bộ này nhiều.”

Lăng Nghiên Chu vung tiền như rác không phải chuyện hiếm, thường xuyên lên bảng tin sốt dẻo, nhưng cả Kinh Đô ai cũng biết anh làm vậy là vì Phó Vãn Vãn.

Những bộ trang sức đó e là giờ đang nằm trong tủ trưng bày của Phó Vãn Vãn, sao có thể tặng cho Tô Thanh Oanh?

Tô Ngữ Nhiên rõ ràng là đang cố ý mỉa mai cô.

Lăng Mặc Trầm ra vẻ như không nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô ta, đành thấp giọng hỏi Lăng Nghiên Chu: “Anh cả, anh xem...”

“Cứ dựa vào bản lĩnh mà giành, nếu mức giá cậu đưa ra vượt quá định giá của tôi cho bộ trang sức này, tôi tự nhiên sẽ không theo nữa.” Giọng Lăng Nghiên Chu vẫn lạnh nhạt.

Lăng Mặc Trầm thở phào, lập tức giơ bảng số: “Ba trăm mười triệu!”

Người điều phối thấy giá tăng vọt, lộ rõ vẻ phấn khích: “Số 12 trả giá ba trăm mười triệu, ba trăm mười triệu lần thứ nhất!”

“Ba trăm mười triệu lần thứ hai!”

Đúng lúc này, giọng của Lăng Nghiên Chu lại vang lên: “Bốn trăm triệu!”

Người điều phối nhìn về phía Lăng Nghiên Chu, lần nữa cất lời vào micro: “Số 1 trả giá Bốn trăm triệu, còn vị khách nào muốn tăng giá không?”

“Bốn trăm mươi một triệu!” 

Lăng Mặc Trầm nhíu mày, cái giá này đã vượt quá giá trị thực của bộ trang sức, dòng tiền mặt hiện có của anh ta cũng không còn quá nhiều.

“Bốn trăm mươi một triệu!” Lăng Nghiên Chu ép sát từng bước, quay đầu nhìn anh ta: “Em trai, chắc chắn vẫn muốn tăng giá chứ?”

“Em...” Lăng Mặc Trầm do dự.

Nhưng Tô Ngữ Nhiên sao có thể để anh ta dừng lại? Cô ta liên tục thúc giục anh ta giơ bảng.

“Năm trăm triệu!” Lăng Mặc Trầm cau mày, một lần nữa ra giá.

Lần này, Lăng Nghiên Chu bỏ bảng số xuống.

Cuối cùng, Lăng Mặc Trầm đã đấu giá thành công bộ trang sức sapphire với giá năm trăm triệu.

Tô Ngữ Nhiên nhìn Tô Thanh Oanh đầy thách thức, hận không thể cho cả thế giới biết rằng trong lòng Lăng Nghiên Chu, cô ta ngay cả năm trăm triệu cũng không đáng.

Nhưng lúc này tâm trí Tô Thanh Oanh lại không đặt trên người cô ta, mà đang nhìn Lăng Nghiên Chu với ánh mắt phức tạp.

Lăng Nghiên Chu là người thừa kế nhà họ Lăng, chỉ cần anh muốn thì không ai có thể cướp được đồ từ tay anh, kể cả đối phương có là Lăng Mặc Trầm.

Kiếp trước, Tô Thanh Oanh đã biết dòng tiền mặt của Lăng Mặc Trầm không nhiều.

Hành động hôm nay của Lăng Nghiên Chu giống như đang cố tình đẩy giá lên cao để phân tán nguồn tiền mặt của anh ta vậy.

Buổi đấu giá tiếp tục diễn ra ổn định, Lăng Nghiên Chu đấu giá một chiếc khuy măng sét, Lăng Mặc Trầm lại đấu giá thêm một chiếc vòng tay.

Cho đến khi Tô Thanh Oanh ngủ xong một giấc, buổi đấu giá cuối cùng cũng kết thúc.

Cô đi theo sau Lăng Nghiên Chu, cùng anh quẹt thẻ, thanh toán và nhận vật phẩm.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc