Trọng Sinh, Em Gái Thay Tôi Trở Thành Pháo Hôi

Chương 30: Xem thiên tượng

Trước Sau

break


 

Đấu giá từ thiện không chỉ là một buổi đấu giá, mà còn là cơ hội để mở rộng mạng lưới quan hệ và giao thiệp.

Tô Thanh Oanh tách khỏi Lăng Nghiên Chu, cả buổi chiều chưa ăn gì nên cô đã đã đói meo rồi, vừa mới bỏ một miếng macaron vào miệng, phía sau đã vang lên giọng nói giễu cợt.

“Cô không thấy xấu hổ sao? Vậy mà còn dám đứng ở đây.” Tô Ngữ Nhiên khoanh tay, cố ý để lộ bộ trang sức đá quý trên cổ tay: “Nếu tôi là cô, tôi đã sớm trốn biệt ở nhà rồi, đâu dám ra đây khoe mẽ thế này?”

“Cô còn dám thì tôi có gì mà không dám?” Tô Thanh Oanh lười để ý tới cô ta, nói chuyện với một kẻ ngu ngốc đúng là lãng phí thời gian.

Tô Ngữ Nhiên bám theo cô không rời như âm hồn bất tán, cầm ly nước trái cây nhìn về phía Phó Vãn Vãn cách đó không xa: “Nhìn xem, một cô gái yếu đuối đáng thương biết bao, đàn ông nào nhìn thấy mà chẳng đau lòng, cho dù cô có thắng được cô ta thì đã sao? Chẳng bao lâu nữa… cô sẽ hối hận thôi.”

Một câu nói đột ngột khiến chân mày Tô Thanh Oanh khẽ nhíu, dự cảm chẳng lành ập đến: “Cô có ý gì?”

“Tôi xem thiên tượng, Lăng Nghiên Chu chẳng bao lâu nữa sẽ gặp kiếp nạn máu, tới lúc đó cô cứ ôm lấy một gã tàn phế hủy dung mà sống đi.”

Tô Ngữ Nhiên cười một cách độc ác.

Cứ như thể hiện tại cô ta đã nhìn thấy ngày đó đến nơi rồi.

Vẻ nghiêm trọng trên lông mày Tô Thanh Oanh sâu thêm vài phần, đột nhiên cười rạng rỡ: “Vậy sao? Thật trùng hợp là tôi cũng biết một chút về nhân tướng học, tôi thấy Nghiên Chu là số phú quý, vĩnh viễn ngồi vị trí cao, cả đời thuận buồm xuôi gió.”

“Hừ! Chỉ giỏi khua môi múa mép! Rồi sẽ có lúc cô phải khóc.”

Tô Ngữ Nhiên chẳng tin Tô Thanh Oanh thực sự biết xem tướng, cho rằng cô chỉ đang cố tỏ ra trấn định vì không muốn thua mình mà thôi.

Cô ta nhìn Lăng Mặc Trầm đang vẫy tay với mình, mặt mày hớn hở: “Tháng sau công trình nghiên cứu của Mặc Trầm sẽ ra mắt, khi đó sẽ là ngày Lăng gia thay đổi người thừa kế, tôi cứ để cô cười thêm vài ngày nữa vậy.”

Tô Thanh Oanh nhìn theo bóng lưng rời đi của Tô Ngữ Nhiên, ánh mắt dần trầm xuống.

Kiếp trước Lăng Mặc Trầm đưa “Tái tạo thần kinh” ra thị trường, nửa năm sau Lăng Nghiên Chu mới gặp tai nạn xe cộ, người thừa kế nhà họ Lăng liền thay đổi.

Cô cụp mắt, đôi môi đỏ mấp máy: “Cho nên… các người đã không nhịn được mà muốn ra tay sớm sao?”

Nhưng kiếp này “Tái tạo thần kinh” không phải là bằng sáng chế của Lăng Mặc Trầm, Lăng Nghiên Chu cũng sẽ không bị hủy dung hay tàn tật, bàn tính của bọn họ sai rồi.

Tô Thanh Oanh ngước mắt, ánh mắt kiên định.

Cô tuyệt đối sẽ không để bi kịch của kiếp trước tái diễn lần nữa!

“Tiến sĩ Tô!”

Một giọng nam lọt vào tai, Tô Thanh Oanh ngước mắt lên liền thấy Đàm Tranh đang cười rạng rỡ đi tới: “Thành công rồi sao? Thật tốt quá, công nghệ này một khi ra mắt chắc chắn sẽ gây chấn động, mang lại lợi ích cho toàn xã hội.”

“Cũng nhờ có nguồn vốn của ông Đàm, nếu không dự án này chỉ đành phải gác lại thôi.”

Mấy lời khách sáo Tô Thanh Oanh cũng biết nói, dù sao người trước mắt này cũng là một trong những cổ đông lớn.

Đàm Tranh liếc nhìn Lăng Nghiên Chu cách đó không xa, thấp giọng nói: “Vốn dĩ định giới thiệu cho cô vài người bạn cũ, nhưng tổng giám đốc Lăng đã đưa cô đến đây... xem ra cũng không cần đến tôi nữa rồi.”

Dứt lời, một tiếng bước chân ngày càng lại gần, cuối cùng dừng lại bên cạnh hai người.

“Ông Đàm, đã nhiều ngày không gặp.” Lăng Mặc Trầm nhếch môi cười, chủ động đưa tay về phía Đàm Tranh: “Ông Đàm, dự án lần trước tôi nói với ông, ông cân nhắc đến đâu rồi? Tôi rất có thành ý hợp tác đấy.”

Đàm Tranh nhìn bàn tay đối phương đưa ra, nụ cười trên mặt không còn chân thật như trước, chỉ lịch sự bắt tay một cái.

“Con người và thành ý của cậu sao tôi lại không tin tưởng cho được? Có điều cậu biến mất cả tuần trời, tôi cứ ngỡ cậu đã tìm được nhà đầu tư mới nên đã đầu tư vào dự án khác rồi.”

Ông ta khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Nhưng không sao, sau này vẫn còn cơ hội hợp tác.”

Chuyện bị tấn công lần trước khiến Đàm Tranh vẫn còn sợ hãi, dù không có bằng chứng xác thực chứng minh Lăng Mặc Trầm đứng sau dàn dựng, nhưng hạt giống nghi ngờ trong lòng rốt cuộc đã nảy mầm.

“Đầu tư vào việc khác?” Lăng Mặc Trầm thoáng ngạc nhiên, nhìn Tô Thanh Oanh đầy ẩn ý: “Ông Đàm đầu tư cho chị dâu sao? Cũng đúng... dự án tái tạo thần kinh của chị dâu thực sự rất hấp dẫn.”

Lần này, không đợi Đàm Tranh lên tiếng, Tô Thanh Oanh đã chủ động nói: “Cậu nói quá lời rồi, tôi chỉ là một người mới vô danh tiểu tốt, sao dám lọt vào mắt xanh của ông Đàm được? Hôm nay là dựa hơi của Nghiên Chu, tôi mới có cơ hội thưa chuyện với ông Đàm đây vài câu, sẵn tiện nhờ ông Đàm giới thiệu cho vài nhà đầu tư.”

Việc Đàm Tranh và Lăng Nghiên Chu đầu tư hiện vẫn chưa được công khai, trước khi dự án ra mắt, Tô Thanh Oanh cần phải giữ bí mật.

Chỉ một câu nói, Đàm Tranh đã hiểu được tâm tư của cô.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc