Trọng Sinh, Em Gái Thay Tôi Trở Thành Pháo Hôi

Chương 16: Đụng mặt chồng và bồ nhí

Trước Sau

break

Đợi đến khi Lăng Mặc Trầm rời đi, nụ cười của Tô Ngữ Nhiên lập tức biến mất: "Làm người phải biết liêm sỉ! Đừng quên Mặc Trầm là em rể của chị!"

Tô Thanh Oanh nói giọng vô tội: "Em rể đến bàn chuyện đầu tư với tôi, đây là việc công."

"Mặc Trầm không bao giờ thèm để mắt đến chị đâu, phải biết mình là ai chứ!" Tô Ngữ Nhiên cười lạnh một tiếng: "Cái mùi vị phòng không chiếc bóng chắc là khó chịu lắm, nhưng ai bảo số chị không tốt cơ."

Cô ta hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi thẳng.

Trong mắt Tô Ngữ Nhiên, Lăng Mặc Trầm chính là người chồng hoàn hảo nhất.

Nhưng kiếp trước anh ta và Tô Thanh Oanh rốt cuộc vẫn là vợ chồng, hơn nữa Tô Thanh Oanh cũng hiểu biết đôi chút về nghiên cứu khoa học, ngộ nhỡ cô nảy sinh ý đồ không nên có, rất có thể sẽ chủ động dâng hiến cho Lăng Mặc Trầm.

Nhậm Thanh đứng cạnh tức đến nghiến răng nghiến lợi, cô ta nhìn Tô Thanh Oanh rồi nói: "Tổng giám đốc Tô, tính tình của cô cũng quá tốt rồi đấy?"

Tô Thanh Oanh quay sang nhìn cô ta, chẳng mảy may để tâm đến đoạn nhạc đệm vừa rồi: "Kẻ phiền phức đi rồi, chúng ta đi gặp nhà đầu tư thực sự thôi."

"Tổng giám đốc Tô ý cô là?!"

"Cô đoán không sai đâu." Khóe môi Tô Thanh Oanh nhếch lên, đôi mắt sáng rực đến đáng sợ: "Tôi sẽ không để họ thao túng nữa, tôi sẽ thu hồi quyền kiểm soát công ty."

Mắt Nhậm Thanh sáng lên, bất chợt nảy sinh xúc động muốn khóc.

Tô Thanh Oanh chuẩn bị tài liệu chi tiết, cùng Nhậm Thanh đến nhà hàng đã hẹn với Đàm Tranh.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Đàm Tranh đâu.

"Tổng giám đốc Tô, nhà đầu tư không cho mình leo cây đấy chứ?" Sự hưng phấn của Nhậm Thanh dần bị thời gian mài mòn.

Đầu tư vào phòng thí nghiệm giống như một cái hố không đáy, vốn liếng hứa hẹn cũng có thể đột ngột đổi ý.

Đúng lúc này, điện thoại của Tô Thanh Oanh vang lên.

Nhìn thấy tên người gọi, cô vừa đi ra ngoài phòng bao vừa nghe máy: "Phong tỏa đường rồi sao? Vậy hôm nay có thể đến không? Nếu thật sự không được thì tôi có thể qua đó."

Đing…

Cửa thang máy mở ra, Tô Thanh Oanh cứ ngỡ Đàm Tranh đã tới nên vội bước lên đón tiếp, nhưng khi nhìn thấy hai người bước ra, cô bỗng sững sờ trong giây lát.

Còn gì lúng túng hơn việc bắt gặp chồng mình đang hẹn hò với "Bạch nguyệt quang" chứ?

Cứ như thể cô mới chính là kẻ thứ ba không dám lộ diện vậy.

“Tổng giám đốc Tô, nhà đầu tư không đến nữa sao?” Nhậm Thanh từ trong phòng bao đuổi theo hỏi với vẻ cấp thiết.

“Không sao, tổng giám đốc Đàm đang trên đường đến.” Tô Thanh Oanh dời mắt khỏi người Lăng Nghiên Chu và Phó Vãn Vãn, việc cấp bách lúc này là đầu tư.

Đôi mày Lăng Nghiên Chu trầm xuống, nhà hàng này có một vài dịch vụ khá kín đáo, nhớ lại lời ám chỉ mập mờ của cô với Đàm Tranh tối qua, anh khó mà không nghĩ ngợi nhiều.

Anh bất ngờ buông Phó Vãn Vãn ra, xoay người bước về phía Tô Thanh Oanh: “Có phải cô đã quên mất thân phận của mình rồi không?”

“Cái gì?” Tô Thanh Oanh ngơ ngác: “Tôi làm sao?”

“Hiện tại cô là vợ của tôi.” Lăng Nghiên Chu trầm giọng: “Hãy chỉnh đốn lại vị trí của mình, đừng làm ra chuyện gì khiến nhà họ Lăng phải hổ thẹn!”

Tô Thanh Oanh nhìn anh với ánh mắt kỳ quái, cô chỉ là đi ăn cơm với nhà đầu tư, thế này cũng tính là làm nhục nhà họ Lăng hả? Một cuộc hôn nhân hợp đồng, cứ nước sông không phạm nước giếng là tốt nhất.

Cô đang bận tâm đến việc tìm Đàm Tranh đầu tư, không muốn dây dưa nhiều, bèn lạnh nhạt nói: “Tổng giám đốc Lăng, anh yên tâm đi, tôi sẽ không làm chuyện gì bôi tro trát trấu vào mặt mũi nhà họ Lăng đâu.”

Phó Vãn Vãn đứng bên cạnh, nhìn Tô Thanh Oanh đầy ẩn ý: “Cô Tô, nhà họ Lăng chọn cô làm vợ của Nghiên Chu chỉ vì cô là con gái nhà họ Tô, nhưng xem ra hiện giờ…”

Cô ta khựng lại một chút: “Con gái nhà giàu có khi còn chẳng sạch sẽ bằng đứa trẻ gia đình bình thường như chúng tôi.”

Nếu Lăng Nghiên Chu nói năng còn có chút tế nhị, thì Phó Vãn Vãn đã trực tiếp công kích cá nhân một cách lộ liễu.

Tô Thanh Oanh đưa mắt đảo qua hai người bọn họ, lập tức hiểu ra vấn đề.

“Sự 'sạch sẽ' trong miệng cô Phó là chỉ việc biết rõ đối phương đã kết hôn mà vẫn cam tâm tình nguyện đi theo à?” 

Cô cũng chẳng thèm nể nang Phó Vãn Vãn, lạnh lùng đáp: “Nếu tôi là cô, tôi sẽ im lặng mà đợi ngày lên ngôi, chứ không phải cứ liên tục khiêu khích thế này. Dù sao chí hướng của tôi và cô Phó cũng khác nhau, cô dựa dẫm đàn ông để sinh tồn, còn tôi dựa vào bản lĩnh của mình.”

Phó Vãn Vãn sững người, đôi tay buông thõng hai bên siết chặt thành nắm đấm.

Cô ta lay lay cánh tay Lăng Nghiên Chu: “Nghiên Chu...”

Lăng Nghiên Chu nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng.

Đing…

Cửa thang máy lại mở ra lần nữa, Đàm Tranh và trợ lý đã bước ra từ bên trong.

Tô Thanh Oanh phớt lờ hai người kia, vội vàng đón lấy: “Tổng giám đốc Đàm.”

Đàm Tranh khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn lướt qua ba người bọn họ: “Tổng giám đốc Lăng, cậu cũng ở đầy à? Tôi đến bàn chuyện hợp tác với cô Tô, không ngờ lại bắt gặp cậu ở đây.” 

Vừa dứt lời, Tô Thanh Oanh đã dùng tay ra hiệu mời ông ta vào phòng bào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc