“Thưa ông cụ Lăng, chuyện khác không nói, chứ hai đứa con gái này của tôi quả thực rất cừ! Xứng với hai cậu con trai của ông thì chẳng kém chút nào! Ông yên tâm, đợi mấy đưa trẻ kết hôn rồi, ông chắc chắn sẽ thấy quyết định lần này hoàn toàn chính xác!”
Tiếng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Tô Thanh Oanh đột ngột mở mắt, hít một hơi thật sâu.
Chẳng phải cô đã chết vì rơi từ tầng mười tám xuống sao?
Sao lại ở trong biệt thự nhà họ Tô?
Phòng khách sáng sủa sạch sẽ, ánh nắng từ trần kính chiếu thẳng xuống, trong không khí thoang thoảng hương hoa nhạt.
Tô Thanh Oanh nhớ ra rồi.
Đây là... năm ông cụ nhà họ Lăng đến cửa ngỏ ý liên hôn với nhà họ Tô!
Cũng chính vào năm này, cô đã chọn cậu hai nhà họ Lăng - Lăng Mặc Trầm, và mở ra chương dạo đầu tăm tối cho cuộc đời mình, cho đến tận lúc bước vào cửa chết.
Chẳng lẽ, cô đã trọng sinh?
Tốt quá rồi, nếu ông trời đã cho cô cơ hội làm lại từ đầu, cô tuyệt đối sẽ không dẫm vào vết xe đổ nữa.
Những kẻ từng làm hại cô, món nợ máu phải trả bằng máu!
Nhà họ Lăng ở thành phố A, nắm trong tay vô số sản nghiệp.
Có thể trèo được mối hôn sự với nhà họ Lăng là điều mà biết bao người hằng mơ ước.
Mà nhà họ Lăng lại chọn nhà họ Tô.
Bởi vì ông cụ hai nhà từng là chiến hữu, ông nội Tô có ơn cứu mạng với ông nội Lăng, nên từng hứa hẹn kết lương duyên.
Thấy cháu trai cháu gái hai bên đều đã đến tuổi lập gia đình, bất kể hai mối duyên này có thành hay không, nhà họ Lăng cũng phải đến ngỏ lời trước tiền.
Những năm nay việc làm ăn của nhà họ Tô ngày một sa sút, không ngờ nhà họ Lăng vẫn giữ đúng lời hứa, nhà họ Tô vui mừng còn không kịp, sao có thể khước từ?
Ánh mắt Tô Thanh Oanh trầm xuống, kiếp trước, cô em gái tốt Tô Ngữ Nhiên đã giành trước cô, chọn cậu cả nhà họ Lăng - Lăng Nghiên Chu.
Chỉ vì Lăng Nghiên Chu là người thừa kế hợp pháp của đế chế thương mại nhà họ Lăng.
Gả cho anh, sau này chắc chắn sẽ cơm áo không lo, vinh hiển vô cùng.
Nhưng... Lăng Nghiên Chu thực tế đã sớm có người trong lòng, cưới con gái nhà họ Tô cũng chỉ để đối phó với việc bố mẹ thôi.
Sau khi kết hôn, Lăng Nghiên Chu vẫn giữ khoảng cách với Tô Ngữ Nhiên, trước mặt người đời là vợ chồng ngọt ngào, thực tế sau lưng lại mạnh ai nấy chơi.
Tô Ngữ Nhiên vốn kiêu căng làm sao chịu nổi việc mình bị những người phụ nữ khác lấn lướt?
Cô ta nhiều lần ngầm hại người trong lòng của Lăng Nghiên Chu, thậm chí cuối cùng còn đẩy Lăng Nghiên Chu vào chỗ chết... còn Tô Ngữ Nhiên cũng chẳng khá khẩm gì, kết cuộc của cô ta là do khó sinh mà chết.
Còn về phần bản thân Tô Thanh Oanh.
Cô chậm rãi ngước mắt, vừa vặn đối diện với Lăng Mặc Trầm.
Đối phương hơi sững sờ, kế đó nở một nụ cười rạng rỡ như gió xuân.
Anh ta nho nhã lễ độ, nụ cười nhạt, mang dáng vẻ của những chàng trai phong cách cổ điển đang thịnh hành trên mạng hiện nay.
Tô Thanh Oanh lại không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Không ai rõ hơn cô, đằng sau gương mặt ôn hòa này của Lăng Mặc Trầm ẩn giấu một con cầm thú như thế nào.
Ký ức kiếp trước ùa về, gương mặt Tô Thanh Oanh lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Theo bản năng, cô né tránh ánh mắt của Lăng Mặc Trầm.
“Nếu chủ tịch Tô cũng có lòng, vậy chi bằng cứ để hai đứa con gái quyết định xem sẽ kết hôn với ai?” Ông nội Lăng cười hi hi, nói: “Mặc dù bây giờ không còn thịnh hành kiểu bố mẹ đặt đâu con ngồi đó, nhưng tầng lớp như chúng ta vẫn cần phải cẩn thận, đừng để bị người ta lừa gạt. Đặc biệt là con gái, bên ngoài hạng đàn ông muốn chiếm hời của các cô gái không hề ít đâu.”