Tất cả đều đang trong trạng thái chín sẵn.
Khi muốn thu hoạch, chỉ cần cô nghĩ tới là xong.
Phía tây nông trường còn có một kho chứa lớn, có thể dùng để trữ rau củ sau thu hoạch, lại có chức năng giữ tươi, bất kể bỏ thứ gì vào thì lúc lấy ra vẫn y nguyên như ban đầu.
Trước nhà kho là một suối nước thần kỳ, nước trong vắt, uống vào có thể tăng cường sức khỏe.
Nếu dùng để tưới cây còn có thể thúc đẩy cây trồng lớn nhanh.
Rau củ từng được tưới bằng nước suối cũng có hương vị ngon hơn hẳn loại bình thường.
Kiếp trước cô dựa vào việc lén bán rau củ từ không gian ở chợ đen để gom được khoản vốn đầu tiên.
Sau khi cải cách mở cửa, cô dùng vốn đó để đầu tư kinh doanh.
Càng làm càng lớn nên nhà họ Quách mới dần thay đổi thái độ với cô.
Sau này, để tránh rắc rối thì cô dần lui về hậu trường, còn đẩy Quách Nguyên Minh lên làm đại diện giàu nhất vùng nhưng quyền lực tài chính vẫn do cô nắm giữ.
Chỉ là người ngoài hoàn toàn không hề hay biết.
Có lẽ cũng vì điều đó nên sau khi trùng sinh, Tô Gia Mỹ mới sốt sắng muốn đổi hôn với cô như vậy.
Cô rất háo hức chờ xem cảnh Tô Gia Mỹ gả sang nhà họ Quách, rồi phát hiện Quách Nguyên Minh chẳng thể nào thành đại gia như mong đợi...
Chắc chắn cảnh tượng ấy sẽ rất thú vị đây!
Sáng hôm sau, khác hẳn mọi ngày, Tô Vũ Đồng không dậy sớm để nấu bữa sáng. Tô Bác Văn ngủ dậy, thấy trong nhà chẳng có gì ăn, lông mày lập tức cau lại đầy khó chịu.
Đúng lúc đó, Tô Vũ Đồng cũng vừa từ trong phòng bước ra, Tô Bác Văn liền trừng mắt quát lên: “Tô Vũ Đồng, con bị gì vậy hả? Giờ nào rồi mà còn chưa chịu nấu sáng?”
Nghe thấy cô bị mắng, Tô Gia Mỹ trong phòng bên cạnh lập tức thấy khoái chí trong lòng. Mắng đi! Càng bị mắng thê thảm, trong lòng cô ta càng thấy hả hê.
Tô Vũ Đồng ngẩng đầu, đối mặt với vẻ mặt giận dữ của gã bố cặn bã, ánh mắt thản nhiên, giọng nói đều đều: “Trong cái nhà này đâu phải chỉ có mình con là người sống.”
Tô Bác Văn không ngờ cô dám nói kiểu đó với mình, mặt lập tức tím tái vì tức. Lâm Tuyết Lan vội bước tới, làm bộ giảng hòa. Bà ta cười nhìn Tô Vũ Đồng rồi nói: “Ôi chao, con không muốn nấu thì nói với mẹ một tiếng, cần gì phải nói những lời này chọc giận bố con?”
Tô Vũ Đồng nghe giọng điệu giả tạo ấy, thẳng thừng trợn mắt một cái rồi quay người vào phòng tắm rửa mặt. Thấy vậy, Tô Bác Văn càng nổi điên, còn Lâm Tuyết Lan thì vẫn làm ra vẻ độ lượng mà khuyên nhủ. Cuối cùng, dưới lời lẽ nhẹ nhàng của bà ta, cơn giận của Tô Bác Văn cũng nguôi ngoai phần nào.
Ăn sáng xong, Tô Bác Văn đặt đũa xuống, nhìn Tô Vũ Đồng nói: “Hai yêu cầu hôm qua con nói, bố có thể đồng ý.”
Tô Vũ Đồng vốn đã đoán chắc họ sẽ gật đầu, nên lúc này nghe xong cũng chẳng chút dao động trong lòng.
“Được, đã là các người mở lời muốn đổi hôn thì đến lúc đó chính các người đi sang nhà Tiêu mà giải thích chuyện này.” Cô nói.
Lâm Tuyết Lan tuy trong lòng tức điên nhưng ngoài mặt vẫn cố cười gật đầu: “Tất nhiên rồi, đợi Giai Mỹ hôm nay xem mắt xong suôn sẻ, mẹ sẽ qua nhà họ Tiêu bàn chuyện đổi hôn.”
Bà ta cảm thấy tim mình như bị xé rách. Tiêu Cảnh Hiên bây giờ là phó đoàn rồi, phụ cấp hàng tháng không hề ít, giờ lại để con nha đầu chết tiệt này vớ được lợi lộc từ trên trời rơi xuống.
Còn mấy món đồ Trần Nhã Bình để lại nữa, toàn là đồ quý. Dù Tô Bác Văn nói sẽ để lại một phần nhưng bà ta vẫn đau như cắt ruột. Tô Vũ Đồng thấy mục đích của mình đã đạt được, trong lòng cực kỳ vui sướng. Kiếp này, cuối cùng cô cũng có thể thoát khỏi cái hang ổ họ Quách rồi.