Trọng Sinh Đổi Hôn, Nữ Chính Được Quan Quân Lạnh Lùng Ôm Ấp Hằng Đêm

Chương 21

Trước Sau

break

Nghe vậy, sống mũi Triệu Xuân Diễm cay xè, nước mắt không kìm được rơi xuống: “Cảm ơn cậu.”

Tô Vũ Đồng vỗ nhẹ lên cánh tay cô ấy, cười nói: “Hồi cấp hai chúng ta là bạn thân nhất mà, nói vậy chẳng phải xa lạ quá sao?”

Triệu Xuân Diễm hít mũi, nước mắt càng rơi nhiều hơn. Một lúc sau cô ấy mới ổn định lại cảm xúc, lau nước mắt cười nói: “Vậy mình không khách sáo nữa.”

Tô Vũ Đồng cũng cười theo: "Thế mới đúng chứ.”

Sau đó cô giúp xách vali lớn, tiện tay đưa hộp cơm còn lại cho cô ấy: “Trứng mình luộc ở nhà, cậu mang theo ăn trên tàu.”

Triệu Xuân Diễm còn chưa kịp từ chối đã nghe Tô Vũ Đồng nói tiếp: “Không được từ chối, nếu không là không coi mình là bạn đâu.”

Tô Vũ Đồng đã nói vậy, Triệu Xuân Diễm cũng không thể nói thêm gì, đành nhận lấy hộp cơm.

Trên đường đi, Tô Vũ Đồng còn dặn dò cô đủ thứ cần chú ý khi xuống nông thôn. Tuy kiếp trước cô không xuống nông thôn, nhưng từng nghe không ít chuyện của các cô gái đi về quê, nên những điều cần đề phòng, cô đều nói hết cho Triệu Xuân Diễm nghe.

Khi hai người đến ga tàu thì đã gần sáu giờ. Trong ga có không ít thanh niên trí thức xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng, đa số đều mang theo túi lớn túi nhỏ. Dù cũng có một vài gia đình đến tiễn, nhưng phần lớn đều giống Triệu Xuân Diễm, ở nhà không được coi trọng, chẳng có ai đến đưa.

“Được rồi Vũ Đồng, cậu đừng tiễn nữa, mau về đi! Tớ đến nơi sẽ viết thư cho cậu.”

Tô Vũ Đồng tiễn cô ấy đến tận sân ga. Thấy không còn sớm, Triệu Xuân Diễm liền giục cô về trước.

“Không sao đâu, tớ nhìn cậu lên tàu đã. Với lại những gì tớ nói trên đường, cậu nhất định phải nhớ kỹ. Có thời gian thì chịu khó học thêm, đến lúc đó tớ gửi sách giáo khoa cấp ba cho cậu, nhất định phải đọc đấy!” Tô Vũ Đồng dặn dò.

Trên đường đến ga, cô đã bảo Triệu Xuân Diễm tự học kiến thức cấp ba, còn bóng gió nhắc đến khả năng khôi phục kỳ thi đại học trong tương lai. Triệu Xuân Diễm tuy nửa tin nửa ngờ, nhưng cuối cùng vẫn chọn nghe theo lời cô.

“Ừ, cậu yên tâm, những gì cậu nói tớ đều nhớ rồi.” Triệu Xuân Diễm đáp.

Tô Vũ Đồng nhìn cô ấy lên tàu, đợi đến khi tàu khởi hành mới rời khỏi sân ga. Ra khỏi ga, cô không vội về mà định đến chợ đen đổi thêm ít tem phiếu. Bây giờ cô không thiếu tiền, nhưng thời buổi này chỉ có tiền thôi thì không mua được đồ, vẫn phải có đủ loại tem phiếu mới được.

Tô Vũ Đồng thay lại bộ đồ lần trước, rồi đến chợ đen ở khu phố đi bộ. Vì đã giao dịch một lần nên vừa đến đầu ngõ, người canh gác đã nhận ra cô. Chị này chính là Thần Tài của chợ đen bọn họ, anh Cường còn dặn phải tiếp đón cho tử tế.

“Chị đến rồi, để tôi dẫn chị đi gặp anh Cường.”

Tô Vũ Đồng gật đầu, theo anh ta đến căn sân nhỏ lần trước.

Thấy cô tới, Trương Cường cười tươi rói. “Cô đến rồi. Lần này mang bao nhiêu hàng?”

Lô hàng hôm kia giúp bọn họ kiếm bộn.

Tô Vũ Đồng làm ra vẻ khó xử rồi nói: “Anh cũng biết bây giờ vật tư khan hiếm, lô hôm kia tôi phải vất vả lắm mới gom được. Hôm nay chắc chắn không nhiều như vậy.”

Trương Cường có hơi thất vọng nhưng cũng hiểu, cười nói: “Không sao, bao nhiêu cũng được, chỉ cần chất lượng tốt là tôi thu hết.”

Nghe vậy, Tô Vũ Đồng khẽ cười rồi nói về số hàng lần này: “Lần này tôi chỉ có một nghìn cân gạo và một nghìn cân bột mì. Nhưng tiền hàng lần này, tôi muốn đổi hết thành tem thịt và phiếu công nghiệp.”

Giờ cô không thiếu tiền, thiếu nhất chính là tem thịt và phiếu công nghiệp. Không có tem thịt, dù có tiền cũng không mua được thịt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc