Trọng Sinh Đổi Hôn, Nữ Chính Được Quan Quân Lạnh Lùng Ôm Ấp Hằng Đêm

Chương 2

Trước Sau

break

Kiếp trước cũng vào ngày này, cô bị ép đi xem mắt với Quách Nguyên Minh, sau đó hai nhà nhanh chóng định hôn.

Cô vừa gả vào nhà họ Quách chưa đầy nửa tháng thì Tô Bác Văn từ một công nhân bình thường được lên làm tổ trưởng phân xưởng.

Nhưng sau khi cưới, Quách Nguyên Minh luôn tìm lý do trì hoãn, không chịu động phòng. Mãi về sau cô mới phát hiện...

Quách Nguyên Minh chỉ thích đàn ông!

Anh ta lấy cô chẳng qua là để che giấu bí mật giới tính của mình mà thôi.

Biết chuyện đó, cô như nghe sét đánh ngang tai. Nếu không phải chưa từng động phòng, có lẽ cô đã bị dằn vặt đến phát điên rồi.

Nhớ lại cú lừa trong quá khứ, Tô Vũ Đồng hận nhà họ Quách đến tận xương tủy.

Giờ nghe Tô Gia Mỹ chủ động đề xuất đổi hôn, cô cầu còn không được nhưng cũng không thể để lộ ra là mình vui mừng.

“Cối không đồng ý!” Tô Vũ Đồng giả vờ tức giận phản đối.

Kiếp trước, Tô Gia Mỹ sẽ gả sang nhà họ Tiêu vào tháng sau. Nhưng hôm cưới Tiêu Cảnh Hiên phải ra tiền tuyến làm nhiệm vụ, nửa năm sau đơn vị báo tin anh hy sinh.

Chưa đầy nửa năm sau đó, nghe nói Tô Gia Mỹ qua lại với một trí thức trẻ ở đội sản xuất. Đến khi cải cách mở cửa, cô ta theo người đó về thành phố.

Từ đó, Tô Vũ Đồng chưa từng gặp lại cô ta, chỉ nghe nói cuộc sống cũng chẳng ra gì.

Lần cuối cùng hai người gặp nhau chính là lúc Tô Gia Mỹ lái xe đâm chết cô.

Nhưng tại sao giờ Tô Gia Mỹ lại chủ động đổi hôn?

Chẳng lẽ... Tô Gia Mỹ cũng sống lại?

“Chị, chẳng phải trước đây chị luôn trách em cướp mất bố, rồi nói mẹ em đối xử không tốt với chị sao? Giờ em chỉ muốn bù đắp cho chị nên mới nhường hôn sự tốt thế này cho chị mà thôi.” Tô Gia Mỹ ra vẻ hy sinh cho chị gái.

Tô Bác Văn nghe vậy cũng thấy có lý, lập tức vỗ bàn quyết định:

“Thôi được rồi, cứ quyết vậy đi. Ngày mai Gia Mỹ đi xem mắt nhà họ Quách, Vũ Đồng gả sang nhà họ Tiêu.”

Lời vừa dứt, Tô Vũ Đồng liền lớn tiếng phản đối:

“Cối tuyệt đối không gả vào nhà họ Tiêu!”

Cả nhà quay sang nhìn cô, Tô Bác Văn hừ lạnh một tiếng, giọng điệu ép buộc:

“Không đồng ý cũng phải đồng ý. Nhà này chưa đến lượt mày làm chủ!”

Đến lúc đó, dù phải trói cũng sẽ trói cô gả sang nhà họ Tiêu.

“Rốt cuộc chị muốn thế nào? Chị không chịu đi xem mắt con nhà họ Quách, giờ em đồng ý thay chị rồi, chị còn có chỗ nào không hài lòng nữa?” Tô Gia Mỹ mở to mắt nhìn cô.

Lâm Tuyết Lan cũng khuyên: “Vũ Đồng, Tiêu Cảnh Hiên còn trẻ đã là phó đoàn trưởng, con gả sang đó sẽ thành người nhà quân nhân, có thể theo đơn vị, điều kiện tốt như thế, con còn chưa hài lòng ư?”

Tô Vũ Đồng bật cười rồi mỉa mai: “Nếu nhà họ Tiêu tốt như vậy, sao cô không gả sang đó đi?”

“Chị à, không phải vì thấy chị không muốn đi xem mắt với nhà họ Quách nên em mới đề nghị đổi với chị sao?”

“Hừ! Cô tốt bụng đến vậy à?” Tô Vũ Đồng lạnh nhạt phản bác.

Ánh mắt Tô Gia Mỹ lập tức né tránh, rõ ràng là có tật giật mình.

“Đương nhiên rồi, dù lúc nào chị cũng mắng em là đồ ăn bám nhưng em thật sự luôn coi chị như chị ruột.”

Tô Bác Văn nghe xong, ánh nhìn về phía cô ta càng thêm trìu mến.

Nhưng khi quay sang nhìn Tô Vũ Đồng, ánh mắt ấy lại lập tức lạnh đi.

“Tô Vũ Đồng, mày có đồng ý hay không cũng vô ích, cứ quyết định như vậy.”

Ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu còn cứng rắn hơn cả trước.

Tô Vũ Đồng thầm cười mỉa trong lòng, kiếp trước cô đã biết Tô Bác Văn là kẻ ích kỷ, bạc tình.

Giờ sống lại, nghe ông ta vì cái chức tổ trưởng mà dùng chính con gái ruột của mình làm vật hy sinh lần nữa, lòng cô đã không còn chút gợn sóng nào.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc