Thu dọn xong, tâm trạng Tô Vũ Đồng rất tốt, cô đi thẳng đến bách hóa lớn nhất Giang Thành. Lần trước bán vật tư trong không gian ở chợ đen, cô không chỉ thu về ba nghìn tệ tiền hàng mà còn nhận được không ít phiếu, trong đó có một tấm phiếu mua đồng hồ.
Nghĩ đến việc trên tay có chiếc đồng hồ để xem giờ cũng tiện, cô quyết định đến bách hóa mua một cái. Còn xe đạp thì đợi sau này kết hôn rồi tính, chứ bây giờ có mua, đến lúc lấy chồng e là cũng không mang đi được.
Quầy bán đồng hồ nằm ở tầng hai của bách hóa, Tô Vũ Đồng đi thẳng lên lầu. Đúng lúc cô đang bước về phía quầy đồng hồ, phía sau bỗng vang lên một giọng nói.
“Tô Vũ Đồng.”
Nghe có người gọi mình, cô quay lại, thấy một cô gái trạc tuổi mình. Cô suy nghĩ một lúc mới nhớ ra người đó là ai.
“Triệu Xuân Diễm.” Tô Vũ Đồng mỉm cười chào.
Triệu Xuân Diễm là bạn học cấp hai của cô, thành tích luôn rất tốt. Chỉ vì gia đình trọng nam khinh nữ nên sau khi tốt nghiệp cấp hai đã không cho cô ấy học tiếp. Nhưng vận may của Triệu Xuân Diễm cũng không tệ. Tốt nghiệp xong, cô ấy tự thi đậu vào xưởng dệt, trở thành công nhân.
“Lúc nãy tớ còn tưởng nhìn nhầm, không ngờ đúng là cậu thật!” Nhìn thấy Tô Vũ Đồng, Triệu Xuân Diễm rất vui.
“Tớ cũng không ngờ lại gặp cậu ở đây.”
Vừa dứt lời, Tô Vũ Đồng đã thấy trên tay cô ấy xách một túi lớn đồ đạc, không khỏi chần chừ hỏi: “Sao cậu mua nhiều thế?”
Trên mặt Triệu Xuân Diễm thoáng qua vẻ mất mát, giọng cũng trầm xuống vài phần: “Tớ sắp phải xuống nông thôn rồi, nên đến mua ít đồ sinh hoạt.”
Tô Vũ Đồng nghe xong thì kinh ngạc: “Sao lại thế? Cậu không phải đang làm ở xưởng dệt sao? Không phải có việc làm thì không cần xuống nông thôn à?”
Triệu Xuân Diễm cười chua chát: "Công việc đó tớ chuyển lại cho em trai rồi.”
Tô Vũ Đồng nhíu mày: "Em trai cậu chẳng phải vẫn đang học cấp hai sao?”
“Nó không thi đỗ cấp ba, bên văn phòng thanh niên trí thức thúc giục gấp. Bố mẹ tớ không nỡ để cậu con trai bảo bối xuống nông thôn chịu khổ, nên ép tớ chuyển công việc cho nó.” Triệu Xuân Diễm không giấu giếm, kể hết mọi chuyện.
Tô Vũ Đồng thật sự thương cô ấy, nhưng ngoài sự cảm thông, cô dường như cũng không giúp được gì. Chỉ là cô đã sống lại một đời, biết rõ hướng phát triển sau này. Bây giờ là năm bảy lăm, hai năm nữa sẽ khôi phục thi đại học.
Thành tích của Triệu Xuân Diễm vốn rất tốt. Nếu hồi cấp hai không có cô ấy kèm cặp, sau này cô cũng không thể thi đỗ cấp ba. Tô Vũ Đồng muốn nhắc cô ấy, dù xuống nông thôn cũng đừng quên ôn lại kiến thức trong sách giáo khoa. Nhưng xung quanh đông người như vậy, cô không tiện mở lời.
Thôi vậy, đợi cô ấy xuống đó ổn định rồi, cô sẽ gửi thư nhắc nhở, tiện thể gửi thêm ít tài liệu ôn tập.
“Cậu chuẩn bị xong đồ xuống nông thôn chưa?” Tô Vũ Đồng hỏi.
Triệu Xuân Diễm gật đầu: "Ừ, cũng gần xong rồi. Những thứ còn lại đến đó rồi sắm thêm, mang nhiều thế này đi tàu cũng không tiện.”
“À, cậu được phân về đâu?”
“Công xã dưới thành phố Vân Hải, tỉnh Tần.”
Thành phố Vân Hải, tỉnh Tần cách Giang Thành hơn bảy trăm cây số, đi tàu nhiều nhất cũng chỉ một ngày một đêm là đến. Sau đó Tô Vũ Đồng hỏi thêm ngày khởi hành, rồi nói: “Đến hôm cậu đi, tớ ra ga tiễn cậu.”
Triệu Xuân Diễm xua tay: "Không cần đâu, tớ đi chuyến sáu giờ sáng, cậu khỏi phải dậy sớm tiễn tớ.”
“Không sao, dù gì ở nhà tớ cũng chẳng có việc gì.”
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc rồi mới tách ra. Tô Vũ Đồng đi thẳng đến quầy đồng hồ, chọn một chiếc đồng hồ Thượng Hải hiệu Hoa Mai. Ngoài một tấm phiếu mua đồng hồ, còn phải trả thêm một trăm sáu mươi tệ.