“Tôi đập cửa vì sao, cô không biết à? Cô xem cô chọc Gia Mỹ tức đến mức nào rồi?” Tô Bác Văn quát lên, mặt đỏ gay.
Tô Vũ Đồng khoanh tay trước ngực, thong thả nhìn Tô Gia Mỹ, giọng lười biếng hỏi:
“Tô Gia Mỹ, em nói thử xem chị bắt nạt em thế nào?”
Đối diện với đôi mắt đen như nhìn thấu tất cả của cô, Tô Gia Mỹ run lên, như bị dọa sợ lắm: “Chị... em...”
“Gia Mỹ đừng sợ, có bố mẹ ở đây, chắc chắn không để con chịu ấm ức đâu.” Tô Bác Văn dịu giọng an ủi.
Nhìn cảnh cha con tình sâu nghĩa nặng đó, Tô Vũ Đồng chỉ muốn vỗ tay khen hay.
“Bố, không sao đâu. Chắc chị thấy hôm nay em đi xem mắt với anh Nguyên Minh nên trong lòng không vui. Con tin chị không cố ý đâu, bố đừng trách chị nữa.” Tô Gia Mỹ tỏ vẻ tủi thân khuyên nhủ.
Nghe vậy, Tô Bác Văn càng nổi giận: “Nó có tư cách gì mà trút giận lên con? Rõ ràng nó không chịu đi xem mắt, con mới phải miễn cưỡng thay nó đi. Có tức thì cũng không đến lượt nó tức.”
Nghe những lời đó, Tô Vũ Đồng cười lạnh: “Cô ta thật sự miễn cưỡng sao? Chưa chắc đâu. Vừa rồi cô ta còn nói, đợi sau khi lấy Quách Nguyên Minh, sẽ thành bà chủ nhà giàu nhất. Còn tôi thì chỉ có thể gả sang nhà họ Tiêu làm góa phụ.”
Lâm Tuyết Lan nghe xong, sắc mặt lập tức trắng bệch. Nhưng bà ta phản ứng rất nhanh, lập tức nói: “Vũ Đồng à, mấy lời bà chủ nhà giàu nhất này không thể nói bừa được. Chúng ta đều là người một nhà, con gán cho em gái cái mũ tư bản như vậy, con cũng chẳng được lợi gì đâu.”
“Không phải con gán. Là cô ta tự chạy đến trước mặt con khoe khoang. Nếu không con làm sao biết cô ta sắp thành bà chủ nhà giàu nhất?”
Lâm Tuyết Lan biết Tô Vũ Đồng nói thật, nhưng tuyệt đối không thể để con gái thừa nhận: “Vũ Đồng à, em con chắc chắn không nói những lời hồ đồ đó. Vừa rồi chắc con nghe nhầm thôi. Sau này đừng nói nữa, lỡ người ngoài nghe thấy thì phiền lắm.”
Thời buổi này, tư bản đều thuộc thành phần xấu, có thể bị đưa đi cải tạo.
Nói xong, Lâm Tuyết Lan vội chuyển chủ đề.
“Cũng muộn rồi, chắc các con chưa ăn tối nhỉ? Về phòng nghỉ đi, mẹ đi nấu.” Vốn bà còn muốn hỏi chuyện xem mắt với nhà họ Quách, nhưng tình hình lúc này chỉ có thể đợi ăn xong rồi lén hỏi sau.
Nói rồi, bà nhìn sang Tô Bác Văn đang định nói thêm: “Bác Văn, anh đi làm cả ngày cũng mệt rồi, về phòng nghỉ đi. Lát nữa em nấu xong sẽ gọi.” Nghe lời vợ dịu dàng như vậy, cơn giận của Tô Bác Văn cũng dịu xuống.
Trước khi quay người về phòng, ông ta vẫn không quên mắng Tô Vũ Đồng vài câu. Tô Vũ Đồng coi như gió thoảng qua tai. Dù sao sau khi xuất giá, cô sẽ đuổi cả nhà người bố cặn bã này ra ngoài rồi bán căn nhà đi. Ăn tối xong, Tô Vũ Đồng không giúp dọn dẹp như trước mà trực tiếp về phòng.
Lâm Tuyết Lan tuy bực nhưng vì chuyện lúc nãy, cũng không tiện nói gì thêm. Bà nhanh chóng rửa bát rồi vội vàng sang phòng Tô Gia Mỹ: “Con gái, hôm nay xem mắt với con trai nhà họ Quách thế nào? Không xảy ra chuyện gì chứ?”
Tô Gia Mỹ nghe hỏi đến chuyện xem mắt, mặt đỏ lên, khẽ gật đầ: “Dạ, hôm nay rất thuận lợi. Anh Nguyên Minh rất hài lòng về con, còn nói muốn sớm cưới con về.”
Nghe vậy, Lâm Tuyết Lan cuối cùng cũng thở phào: “Mẹ, hay là tháng sau tổ chức hôn lễ cùng với Tô Vũ Đồng luôn đi. Như vậy cũng náo nhiệt hơn, bố mẹ cũng đỡ vất vả. Nếu liên tiếp tổ chức hai tiệc cưới, con sợ bố mẹ mệt quá.” Tô Gia Mỹ nói đầy hiếu thảo.
Lâm Tuyết Lan không lập tức đồng ý, lo nếu tổ chức cùng sẽ xảy ra chuyện: “Con có lòng vậy mẹ với bố rất mừng. Nhưng mẹ sợ nếu làm chung, lỡ đến lúc Tô Vũ Đồng giở trò thì lại liên lụy con.”