Trọng Sinh Đổi Chồng, Mỹ Nhân Vớ Được Sĩ Quan Ngày Vệ Quốc, Đêm Cưng Vợ

Chương 43

Trước Sau

break

Vương Mỹ Quyên suýt chút nữa tức ngất đi, nhưng ngay lập tức bà lại khôi phục thành một quý bà tao nhã, giữ thái độ cao ngạo nhìn Lục Thời Diễn: "Thời Diễn, mẹ nói những lời này đều là muốn tốt cho con, con không nhận tình thì thôi, sau này chịu thiệt thòi mắc lừa, cũng đừng trách người làm mẹ này không nhắc nhở con!"

Nói xong, Vương Mỹ Quyên liền sải những bước chân tao nhã rời đi. Đi còn rất nhanh, sợ đi chậm một chút lại bị con trai mỉa mai bằng những lời độc địa.

Cậu con trai cả này của bà chỗ nào cũng tốt, chỉ là bình thường không nói chuyện, hễ mở miệng ra là cái miệng cứ như tẩm độc vậy.

Tư Âm bị chuỗi hành động này của Vương Mỹ Quyên làm cho khiếp sợ, cô hỏi Lục Thời Diễn: "Mẹ anh như vậy không sao chứ?"

Trông có vẻ như mắc bệnh nặng lắm vậy!

Dù sao thì bà cũng là mẹ ruột của Lục Thời Diễn, Tư Âm không nói ra câu sau.

"Không sao, bố tôi sẽ dỗ dành thôi." Bao năm qua, Lục Thời Diễn đã quen với tính cách của mẹ mình rồi.

Tư Âm nhún vai, không nói thêm gì nữa, cô đưa mắt nhìn quanh thư phòng thì thấy trên chiếc sập mềm trong thư phòng có đặt chăn và gối.

"Anh lại chuẩn bị ngủ ở thư phòng à?" Tư Âm trừng mắt nhìn Lục Thời Diễn.

Lục Thời Diễn ho nhẹ hai tiếng: "Trễ quá rồi, sợ làm phiền em nghỉ ngơi, tôi định ngủ tạm ở thư phòng một đêm!"

Giải thích xong, Lục Thời Diễn mới chợt nhận ra mình không nên giải thích, anh đáng lẽ chỉ cần ừ một tiếng là được. Tư Âm nghe lời giải thích của anh thì không hài lòng: "Anh không phải sợ làm phiền tôi nghỉ ngơi, mà là anh không muốn ngủ chung giường với tôi!"

"Lục Thời Diễn, tôi thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc tôi có chỗ nào không tốt, tại sao anh lại cứ không muốn sinh con cùng tôi!"

Lục Thời Diễn im lặng một hồi lâu, anh nhìn Tư Âm: "Em có yêu tôi không?"

Hả?

Tư Âm bị Lục Thời Diễn hỏi cho ngây người, có chút luống cuống.

Nhưng Lục Thời Diễn lại nhìn thấu được: "Tôi không hy vọng con trai của tôi sinh ra trong hoàn cảnh không có tình yêu, cho nên, em hiểu chứ?"

Tư Âm theo bản năng gật đầu: "Tôi hiểu..."

Giây tiếp theo cô liền phản ứng lại: "Tôi hiểu cái gì mà hiểu, tuy tôi không yêu anh, nhưng tôi chắc chắn rằng mình sẽ yêu thương con của mình mà!"

Câu nói này càng khiến người ta tức giận hơn!

Lục Thời Diễn trực tiếp xách cổ áo phía sau của Tư Âm, xách bổng cô ra ngoài rồi ném ở cửa.

"Rầm"

Lục Thời Diễn mạnh tay đóng sầm cửa thư phòng lại!

Tư Âm mang vẻ mặt vô tội đứng ở cửa: Sao tự nhiên lại tức giận lớn như vậy? Tôi không yêu anh, anh cũng không yêu tôi, rất công bằng mà, cùng nhau yêu thương con cái là được rồi!

Mặc dù cảm thấy thật khó hiểu, nhưng Tư Âm vẫn không có can đảm gõ cửa mà chỉ đành lủi thủi rời khỏi cửa thư phòng.

Tư Âm đi ngang qua phòng của Lục Thời Thâm và Tư Vi, đúng lúc nhìn thấy Tư Vi mở cửa, vẻ mặt muôn vàn phong tình, kiều diễm như hoa.

"Âm Âm, lại chịu cảnh phòng không gối chiếc à, chậc, thật thảm quá đi!" Tư Vi hả hê cười trên nỗi đau của người khác.

Tư Âm lườm cô ta một cái: "Liên quan quái gì đến cô!"

Hôm sau, Tư Âm đến cửa hàng từ sáng sớm, Điền Tú Hoa đã đứng đợi ở cửa rồi.

Tư Âm mở cửa bước vào: "Sau này không cần đến sớm như vậy, tám giờ đến mở cửa là được, sau đó đẩy biển quảng cáo ra ngoài, xe hoa cũng đẩy ra ngoài luôn."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương