Tư Vi suýt chút nữa bẻ gãy đôi đũa trong tay.
Lục Tư Ngữ biết điều nên không lên tiếng, mười năm sống ăn nhờ ở đậu, cô ta đã nắm rõ tính cách của Vương Mỹ Quyên.
Lúc này, Vương Mỹ Quyên đang cần một chỗ để trút giận, nói cái gì cũng sẽ bị mắng chửi!
"Đứa nào đứa nấy đều không khiến người ta bớt lo, không ăn nữa!" Vương Mỹ Quyên tức giận đứng dậy đi lên lầu.
Lục Tư Ngữ đi theo lên trên. Có lẽ đã dỗ dành Vương Mỹ Quyên vui vẻ trở lại, không lâu sau, hai mẹ con nói cười vui vẻ ra ngoài dạo phố. Tư Âm đến cửa hàng, nơi này đã được sửa sang xong một nửa, khoảng hai ngày nữa là sẽ hoàn thiện.
Vẫn còn thiếu vài ma-nơ-canh để trưng bày mẫu!
Tư Âm định đến chợ đồ cũ tìm mua vài con, nhưng vừa ra khỏi cửa, cô đã nhìn thấy Vương Mỹ Quyên và Lục Tư Ngữ.
"Cô lại dám mở cửa hàng quần áo ở gần khu tập thể quân đội sao?" Vương Mỹ Quyên sầm mặt xuống.
"Lưu lượng người qua lại ở khu tập thể cũng khá tốt, người nhà quân nhân ra vào nơi này không chỉ có đàn ông kiếm được tiền, mà nhiều người còn có công việc riêng, sức mua cũng rất mạnh!"
Tư Âm thành thật nói.
Vương Mỹ Quyên nghiến chặt răng hàm: "Tôi đang nói chuyện này với cô hả? Cô không được phép mở cửa hàng ở đây, một là dẹp đi cho tôi, hai là đổi sang chỗ khác!"
"Không thể nào, cửa hàng quần áo này con chắc chắn sẽ mở, con cũng sẽ không đổi vị trí đâu!" Thái độ của Tư Âm rất kiên quyết.
"Cô..." Vương Mỹ Quyên bị chọc giận đến mức đau thắt ngực.
Lục Tư Ngữ ân cần vuốt lưng cho Vương Mỹ Quyên xuôi khí, đồng thời nhìn Tư Âm với vẻ trách móc: "Chị dâu, thân là con dâu mà lại chọc giận mẹ chồng mình như vậy, không hay cho lắm đâu?"
"Tôi chỉ đang bày tỏ thái độ của bản thân mà thôi, đâu tính là chọc giận chứ?"
Cổ họng Lục Tư Ngữ nghẹn lại: "Nhà họ Lục không thiếu mấy đồng bạc lẻ do chị kiếm được, chị cần gì phải chống đối mẹ chứ?"
"Nhà họ Lục không thiếu, nhưng tôi thiếu. Nếu cảm thấy tôi mở cửa hàng quần áo là mất mặt, lúc người khác hỏi đến, mọi người hoàn toàn có thể nói rằng không quen biết tôi!"
"Tôi cũng muốn không quen biết cô đấy, nhưng đều là người nhà quân nhân trong khu tập thể, ra vào chạm mặt nhau suốt ngày, có thể không quen biết được sao?"
Vương Mỹ Quyên quả thực không biết phải nói gì, một cô gái quê mùa từ nông thôn lên sao lại thích gây chuyện như vậy, ngoan ngoãn ở nhà sinh con chăm con không tốt hơn sao?
Tư Âm bất đắc dĩ nhún vai: "Vậy thì hết cách rồi, ý kiến của mẹ chỉ có thể giữ trong lòng thôi!"
Vương Mỹ Quyên suýt chút nữa tức ngất đi: "Hừ, mắt thẩm mỹ của một cô gái quê thì có thể tốt đến mức nào chứ? Chắc chắn sẽ không bán được một bộ quần áo nào đâu, cửa hàng này của cô sớm muộn gì cũng phải đóng cửa thôi!"
"Chuyện đó chưa chắc đâu, người đàn ông của con có thừa tiền để cho con chịu lỗ mà!"
Tư Âm thực sự rất biết cách chọc tức người khác!
Vương Mỹ Quyên đã thành công bị chọc tức đến mức bỏ đi, bà kéo Lục Tư Ngữ hầm hầm đi dạo trung tâm thương mại, tiêu tiền để trút giận!
Tư Âm đáp trả xong thì tinh thần sảng khoái, cô đi đến chợ đồ cũ để tìm mua ma-nơ-canh. Tổng cộng cô mua được bốn con, Tư Âm phải tốn rất nhiều sức lực mới khiêng được về.
Ba ngày sau, cửa hàng đã sửa sang xong, Tư Âm cũng treo toàn bộ quần áo lên. Những con ma-nơ-canh trong tủ kính trước cửa cũng được mặc áo mới!