Trọng Sinh Đổi Chồng, Mỹ Nhân Vớ Được Sĩ Quan Ngày Vệ Quốc, Đêm Cưng Vợ

Chương 25

Trước Sau

break

Bịch!

Hai bao hành lý lớn của Tư Âm rơi thẳng xuống đất.

"Sao anh lại đến đây?" Tư Âm kinh ngạc nhìn Lục Thời Diễn.

Lục Thời Diễn trầm giọng đáp: "Đến đón em!"

Mặc dù công nghệ thời nay không phát triển như đời sau, nhưng việc điều tra tung tích của một người vẫn rất dễ dàng. Tư Âm cảm thấy dường như anh đang có chút không vui. Cô chột dạ đưa tay sờ mũi, lên tiếng cảm ơn: "Cảm ơn anh nha!"

Lục Thời Diễn không đáp lời, trực tiếp đón lấy hai bao hàng lớn từ tay Tư Âm.

Hai bao hàng nặng tựa ngàn cân trong tay Tư Âm, khi chuyển sang tay Lục Thời Diễn lại nhẹ bẫng như hai tay nải rỗng.

Lục Thời Diễn xách chúng bước đi một cách vô cùng nhẹ nhàng và thoải mái. Anh tự lái xe đến đây. Sau khi nhét hai kiện hàng vào cốp sau, anh liền vòng sang ghế lái để nổ máy.

Cả hai im lặng suốt dọc đường. Khi sắp về đến nơi, Tư Âm mới lên tiếng nhắc Lục Thời Diễn lái xe vòng qua cửa hàng.

Cô muốn cất hàng hóa vào trong cửa hàng trước!

Lục Thời Diễn không hề đáp lời, nhưng anh vẫn làm theo ý cô!

Về đến trước cửa hàng, anh dừng xe lại, sau đó Lục Thời Diễn lại phụ giúp xách hàng vào bên trong. Thế nhưng anh tuyệt nhiên không thèm để ý đến Tư Âm, nét mặt lạnh lùng suốt từ đầu đến cuối.

Đây là bạo lực lạnh sao?

Tư Âm mãi mới nhận ra điều này. Cô lẳng lặng đi theo Lục Thời Diễn về đến nhà. Chào đón cô ở nhà là Vương Mỹ Quyên và cả Tư Vi đang chực chờ đổ thêm dầu vào lửa.

Vương Mỹ Quyên ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, bày ra dáng vẻ chuẩn bị dạy dỗ con dâu. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Lục Thời Diễn mang theo khuôn mặt lạnh lùng bước vào, ngọn lửa giận trong lòng bà ngay lập tức bị dập tắt.

Chà, chỉ riêng cơn thịnh nộ của con trai bà cũng đủ cho Tư Âm chịu trận rồi, bà không cần phải nhúng tay vào nữa!

Vương Mỹ Quyên chắc chắn rằng bản thân tuyệt đối không thừa nhận chuyện mình sợ bị cơn giận của con trai vạ lây.

Tư Vi thấy vậy thì thầm khinh bỉ trong lòng. Xem ra vẫn phải để cô ta đích thân ra tay!

"Âm Âm à, phụ nữ chúng ta vẫn nên ở nhà chăm chồng dạy con. Anh cả chẳng lẽ lại không nuôi nổi một mình chị sao? Cớ gì chị lại phải hạ mình đi làm cái nghề buôn bán nhỏ lẻ không chút thể diện kia, để rồi chọc giận anh cả chứ?" Tư Vi hả hê mỉa mai Tư Âm.

Trong ký ức của cô ta, Lục Thời Diễn luôn là một người lạnh lùng, chưa bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài mặt. Bây giờ anh tức giận ra mặt như vậy, chắc chắn là Tư Âm đã chọc điên anh rồi!

Thật đáng đời!

Lục Thời Diễn càng chán ghét Tư Âm thì càng tốt!

Hiện tại Tư Âm chẳng buồn vòng vo với cô ta nữa. Cô lạnh lùng liếc xéo Tư Vi một cái: "Liên quan quái gì đến cô!"

Thật thô bỉ!

Mặc dù trong lòng Tư Vi thầm mắng chửi, nhưng ngoài mặt cô ta lại tỏ vẻ tủi thân: "Âm Âm, em cũng chỉ có ý tốt muốn khuyên nhủ chị, mong chị có cuộc sống tốt đẹp hơn. Chị có cần thiết phải chửi mắng khó nghe như vậy không?"

"Cô mà lại mong tôi sống tốt sao? Tư Vi, cô là một con ngốc, nên cô cũng tưởng người khác ngu ngốc giống mình à?" Tư Âm trợn trắng mắt lườm Tư Vi.

Tư Vi vẫn tiếp tục diễn kịch: "Âm Âm, sao chị có thể nói em như vậy chứ? Chúng ta là người một nhà, em chắc chắn là luôn mong chị có cuộc sống tốt đẹp mà..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương