Vương Mỹ Quyên cứng họng khó chịu, hai cô con dâu chẳng có ai khiến bà bớt lo, bà đang định mắng Tư Âm thì lại nghe Lục Thời Diễn lên tiếng: "Bố mẹ mà A Âm đã nhận thì chính là bố mẹ vợ của con. Mẹ à, dù mẹ không thích, nhưng mẹ vẫn phải dành cho họ sự tôn trọng tối thiểu!"
Cổ họng Vương Mỹ Quyên nghẹn lại, bà cảm thấy Lục Thời Diễn đang bênh vực Tư Âm, nhưng nhìn vẻ mặt anh nghiêm túc, dáng vẻ hoàn toàn chỉ luận sự thật, bà lại thấy chuyện đó không thể xảy ra.
Con trai bà xuất sắc như thế, sao có thể bị một đứa nhà quê làm cho mê mẩn, thậm chí vì cô mà khiến người mẹ ruột này bẽ mặt cơ chứ!
Chắc chắn là ảo giác!
Dù sao thì Vương Mỹ Quyên vẫn vô cùng chê bai ông bà thông gia ở nông thôn. Bà sẽ không bao giờ chấp nhận họ, nhưng con trai đã lên tiếng nên Vương Mỹ Quyên không nói thêm gì nữa.
Tư Âm chẳng buồn nghĩ đến chuyện thay đổi thành kiến của Vương Mỹ Quyên, chỉ cần giữ được thể diện ngoài mặt là đủ rồi.
Ngày hôm sau.
Tư Âm ra ngoài tìm mặt bằng để chuẩn bị mở cửa hàng quần áo. Đầu tiên, cô đi dạo một vòng quanh trung tâm bách hóa để tìm hiểu tình hình thị trường thời trang, sau đó ghé qua khu phố thương mại nằm ở phía sau.
Vào đầu thập niên tám mươi, đã có người bắt đầu làm kinh tế tư nhân, nhưng vào thời điểm này, đa số mọi người vẫn coi thường những người buôn bán nhỏ. Đặc biệt là đối với gia đình cán bộ cấp cao như nhà họ Lục, họ cảm thấy việc buôn bán nhỏ lẻ là vô cùng mất mặt.
Nhưng Tư Âm lại cảm thấy việc kiếm tiền không hề đáng xấu hổ chút nào. Hơn nữa, rất nhiều tỷ phú ở thời hiện đại đều khởi nghiệp từ việc buôn bán nhỏ!
Cô đi dọc theo khu phố thương mại, nhìn thấy các cửa hàng tạp hóa, quán ăn, tiệm bánh bao và cả những sạp bán các loại hạt rang, bánh trái.
Cô còn nhìn thấy hai cửa hàng quần áo trên phố thương mại, nhưng cách trang trí lại giống hệt tiệm tạp hóa, các mẫu mã bên trong đều rất bình thường và bị vứt thành đống lộn xộn trên sạp hàng.
Tư Âm không hề muốn mở một cửa hàng như vậy!
Cô muốn sở hữu một cửa hàng thời trang giống như ở thời hiện đại. Những mặt bằng trên khu phố thương mại này hoàn toàn không phù hợp.
Tư Âm đi dạo vòng quanh, cuối cùng cô cũng tìm được một mặt bằng ưng ý nằm gần khu tập thể.
Vì phải bỏ vốn ra để cải tạo cửa hàng nên cô lo sợ chủ nhà sẽ đột ngột đòi lại mặt bằng, thế là Tư Âm quyết định ký liền một bản hợp đồng thuê nhà kéo dài năm năm.
Tuy tiền thuê nhà được thanh toán theo từng năm, nhưng mỗi năm mất tới ba trăm đồng. Tư Âm vẫn rất sảng khoái thanh toán tiền thuê nhà của một năm, sau đó cô liền bắt tay vào việc tìm thợ thi công.
Nhưng trời đã khá muộn nên cô dự định ngày mai mới đi tìm thợ.
Tư Âm muốn xây dựng một cửa hàng thời trang mang phong cách hiện đại, trước cửa có tủ kính trưng bày, bên trong đặt vài ba con ma-nơ-canh. Cô dự định vẽ phác thảo bản thiết kế trước.
Buổi tối, Lục Thời Diễn vừa về đến phòng đã nhìn thấy Tư Âm đang nằm bò ra bàn trang điểm để vẽ bản thiết kế.
"Em tìm được mặt bằng rồi à?" Lục Thời Diễn bước đến sau lưng Tư Âm, anh cúi người xuống, hai tay chống lên hai mép bàn trang điểm rồi ghé sát vào cô để hỏi.
Với tư thế này, Lục Thời Diễn vừa vặn ôm trọn Tư Âm vào lòng, ngay lập tức, một luồng hơi thở nam tính nồng đậm ập thẳng vào người cô.