"Không phải, tôi không có..." Không cho anh chạm vào đâu, Tư Âm phản ứng lại muốn gọi anh.
Nhưng Lục Thời Diễn chỉ để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng cứng rắn. Tư Âm cúi đầu nhìn thân hình nhỏ bé gầy yếu của mình.
Hạn hán suốt hơn ba mươi năm, một khi trọng sinh thì nắng hạn gặp mưa rào, kết quả cơn mưa rào này mới rơi được một nửa thì đã chạy mất.
Cái cảm giác lơ lửng này.
Tư Âm cũng ngại cho nên không dám đi gọi Lục Thời Diễn quay lại. Cô đi chân trần đến trước gương, nhìn thấy bản thân năm mười tám tuổi trong gương, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc.
Kiếp trước cô và Lục Thời Thâm cũng kết hôn vào năm này, sau khi cưới cô mới biết hắn không thích mình.
Cô tưởng rằng do bản thân chưa đủ tốt, nên liều mạng học tập nâng cao bản thân, nỗ lực kiếm tiền, hầu hạ Lục Thời Thâm như hầu hạ tổ tông, lo toan việc nhà, phụng dưỡng bố mẹ chồng.
Cô tưởng rằng mình có thể làm hắn cảm động, nhưng kết quả đổi lại là sự phản bội của hắn, là việc hắn leo lên giường người chị dâu góa bụa.
"A, anh Thâm..." Cách vách đột nhiên vang lên tiếng hét của Tư Vi, xen lẫn tiếng gầm nhẹ của đàn ông.
Tư Âm rùng mình một cái, Lục Thời Thâm và Tư Vi lại đang làm chuyện ấy ở phòng bên cạnh sao?
Dường như sợ cô không nghe thấy, giọng của Tư Vi đợt sau cao hơn đợt trước, trầm bổng du dương giống như đang khoe khoang. Nhưng rất nhanh, âm thanh đột ngột im bặt.
Xì!
Tư Âm ghét bỏ, kiếp trước cô chưa từng ngủ với Lục Thời Thâm nên cũng không biết hắn lại nhanh như vậy. Hiệu quả cách âm của nhà họ Lục cũng tạm được, chỉ cần Tư Vi không gào to lên thì vẫn sẽ không nghe thấy.
Sau đó Tư Âm không còn nghe thấy tiếng rung giường nữa.
Sáng hôm sau.
Tư Âm tỉnh dậy, nhìn căn phòng đỏ rực mang đậm dấu ấn thời đại thì vẫn còn chút hoảng hốt. Bên cạnh không có dấu vết từng có người nằm, chắc chắn là đêm qua Lục Thời Diễn không về ngủ.
Tư Âm mặc quần áo chỉnh tề rồi mở cửa, vừa khéo gặp Lục Thời Thâm và Tư Vi cử chỉ thân mật bước ra từ phòng bên cạnh.
Tư Vi thấy Tư Âm đi ra một mình thì khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Lục Thời Diễn, cái gã đàn ông thối tha không hiểu phong tình kia, quả nhiên ghét bỏ tất cả phụ nữ một cách bình đẳng. Kiếp trước cô ta gả cho Lục Thời Diễn, đêm tân hôn đã phải phòng không gối chiếc.
Cả đời rất dài, Tư Vi cũng từng nghĩ tới việc từ từ bồi dưỡng tình cảm với Lục Thời Diễn, nhưng kết quả nửa năm sau anh đã hy sinh ngoài mặt trận.
Cô ta trở thành góa phụ, còn bị gán cho cái danh khắc chồng.
Người nhà họ Lục hận cô ta khắc chết Lục Thời Diễn, người nhà họ Tư sợ cô ta làm ảnh hưởng đến danh tiếng các cô gái khác trong nhà nên bắt cô ta mau chóng tái giá.
Cô ta nghe lời tái giá nhưng lại gặp người không tốt, người chồng thứ hai là kẻ vũ phu, ngày nào cô ta cũng bị bạo hành. Mãi cho đến sau này gặp được Lục Thời Thâm đã trở thành người giàu nhất Hải Thành, cô ta mới kết thúc cuộc sống hôn nhân lần hai thê thảm.