Trọng Sinh Đổi Chồng, Mỹ Nhân Vớ Được Sĩ Quan Ngày Vệ Quốc, Đêm Cưng Vợ

Chương 16

Trước Sau

break

Tư Học Quân đi nhận được thư trở về thì liền nhìn thấy một chiếc xe jeep sang trọng đỗ ngay trước cửa nhà.

Tư Âm đang bước xuống xe.

"Âm Âm, đúng là con rồi, sao con lại về thế này?" Tư Học Quân vui vẻ bước tới hỏi.

Lúc này ông mới chú ý tới Lục Thời Diễn vừa xuống xe, Tư Học Quân lại hỏi: "Cậu đây là?"

"Đây là chồng con, Lục Thời Diễn. Chúng con đã kết hôn vào ba ngày trước, hôm nay là ngày lại mặt nên con đưa anh ấy về." Tư Âm giải thích.

Lục Thời Diễn cũng lễ phép gọi một tiếng bố.

Tư Học Quân nhìn Tư Âm, rồi lại nhìn Lục Thời Diễn.

Ông đột nhiên thẳng lưng, lạnh lùng cảnh cáo Lục Thời Diễn: "Nhìn là biết thân phận của cậu chắc chắn không tầm thường, nhưng dù cậu có tài giỏi đến đâu, cậu vẫn không được phép bắt nạt con gái tôi, nếu không tôi sẽ cho cậu biết tay!"

Lời này lập tức làm Tư Âm đỏ hoe hốc mắt.

Sao kiếp trước cô lại có thể thờ ơ lạnh nhạt với những người thân thật lòng yêu thương mình như vậy chứ?

Tư Âm quay mặt đi, cố gắng mở to mắt để nước mắt không rơi xuống.

Lục Thời Diễn cũng chú ý tới hành động nhỏ của Tư Âm, anh trịnh trọng bảo đảm với Tư Học Quân: "Bố, con chắc chắn rằng mình sẽ không bắt nạt Âm Âm đâu!"

"Tốt nhất là vậy!" Tư Học Quân hừ lạnh, nhưng ngay giây tiếp theo ông đã tươi cười chào đón Tư Âm: "Âm Âm, mau vào nhà đi con."

"Vâng." Tư Âm nghẹn ngào bước qua cánh cổng.

Lục Thời Diễn xách quà đi theo phía sau. Vừa vào nhà được một lúc, mẹ nuôi La Tú Anh và gia đình anh cả đã trở về. Nhìn thấy từng bóng dáng sống động bằng xương bằng thịt, Tư Âm bất giác đỏ hoe hốc mắt.

Thật tốt quá, những người thân của cô vẫn còn đây.

Cô vẫn còn cơ hội để bù đắp.

"Cô út, cô út, người ta bảo cô và dượng út lái xe ô tô về, chiếc xe ô tô đỗ bên ngoài là của cô ạ?"

Người vừa lên tiếng là con trai của anh cả, Tư Đại Bảo. Thằng bé năm nay năm tuổi, dáng vẻ bụ bẫm khỏe mạnh, trông vô cùng đáng yêu.

"Cô út, cháu có thể sờ thử một cái được không?" Tư Đại Bảo đầy mong đợi nhìn Tư Âm.

"Được chứ, cháu cứ sờ thoải mái!" Tư Âm vươn tay xoa đầu Tư Đại Bảo.

Sinh mệnh của đứa trẻ này ở kiếp trước đã dừng lại vào năm mười tuổi. Vào một ngày mùa hè năm ấy, vì muốn người bố bị liệt được uống một ngụm canh cá, thằng bé đã xuống sông bắt cá rồi mãi mãi không thể trèo lên bờ được nữa.

Nó cũng là một đứa trẻ bạc mệnh.

Một yêu cầu nhỏ bé như vậy, sao cô có thể không đáp ứng chứ?

Tuy nhiên, vừa đồng ý xong, Tư Âm mới chợt nhớ ra đây là xe ô tô của Lục Thời Diễn. Vì sợ anh không đồng ý cho nên Tư Âm liền thấp thỏm nhìn Lục Thời Diễn.

"Đi thôi, dượng út đưa cháu đi hóng gió!" Lục Thời Diễn đột nhiên bế bổng Tư Đại Bảo lên.

"Tuyệt quá!" Tư Đại Bảo vỗ tay reo hò, vô cùng sung sướng.

Tư Âm kinh ngạc đến ngây người, Lục Thời Diễn trở nên bình dị gần gũi như vậy từ lúc nào?

"Lục Thời Diễn, thực ra anh không cần phải hạ mình như vậy đâu.” Tư Âm lên tiếng.

Lục Thời Diễn lạnh lùng lườm cô một cái: "Không biết ăn nói thì đừng có mở miệng!"

Sau đó, anh bế Tư Đại Bảo đi hóng gió.

Tư Âm mang vẻ mặt vô tội: Sao cô lại không biết ăn nói chứ? Chẳng phải cô chỉ sợ tiếp đón anh không chu đáo thôi sao?

"Em rể à, Tiểu Nha cũng muốn ngồi xe ô tô hóng gió, chị bế con bé ngồi cùng luôn nhé." Chị dâu cả Điền Song Song bế cô con gái nhỏ hai tuổi vội vàng đuổi theo ra ngoài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương