Lục Vân Tương thật sự lười trả lời, cô chắc chắn rằng Dương Thanh Tuyết đã nói gì đó thì Tô Văn Uyên mới xuất hiện ở nhà cô.
Cô cứ tưởng Dương Thanh Tuyết đã kể với Tô Văn Uyên chuyện cô sắp đến thủ đô thăm người thân. Nhưng không ngờ cô ta chỉ nói về chuyện bị Dương Lệ Lệ cướp mất công việc.
Sự mưu mô này thật sự làm cô phải bái phục!
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Tô Văn Uyên chính là một con chó săn đắc lực do Dương Thanh Tuyết nuôi dưỡng cơ mà!
Đương nhiên cô ta phải lợi dụng hắn một cách triệt để rồi.
Lục Vân Tương nhạt giọng đáp: "Đầu óc anh có vấn đề à? Dương Thanh Tuyết bị cướp mất công việc thì liên quan gì đến tôi?"
Tô Văn Uyên bực tức quát: "Nếu không phải vì cô không chịu nhường công việc của mình cho Dương Lệ Lệ thì Tiểu Tuyết đâu có bị ép nhường công việc cho cô ta! Tiểu Tuyết lương thiện như vậy, cô ấy đâu có ích kỷ hẹp hòi như cô."
Lục Vân Tương nhếch mép.
"Đúng đúng đúng, tôi ích kỷ hẹp hòi đấy, anh đã nói xong chưa? Nói xong rồi thì cút ngay đi!"
Lục Vân Tương chuẩn bị quay về phòng. Nhưng cô vừa mới xoay người thì cổ tay đã bị Tô Văn Uyên tóm chặt lấy.
"Chuyện này do cô gây ra, cô bắt buộc phải chịu trách nhiệm!"
Lục Vân Tương buồn cười nhìn hắn.
"Tôi phải chịu trách nhiệm thế nào đây?"
"Công việc của cô đã bán rồi thì đành chịu vậy. Thế này đi, cô hãy gọi điện thoại cho bố cô, bảo bố cô sắp xếp cho cô một công việc khác. Sau đó cô nhường công việc ấy lại cho Tiểu Tuyết. Đúng rồi, cứ làm như vậy đi. Bây giờ tôi sẽ đưa cô đi gọi điện thoại cho bố cô ngay."
Tô Văn Uyên vội vã kéo Lục Vân Tương đi gọi điện thoại.
Lục Vân Tương thật sự bị sự vô sỉ của Tô Văn Uyên làm cho kinh ngạc!
Da mặt hắn quả thực còn dày hơn cả tường thành!
Sự tính toán ranh ma của hắn đã phơi bày rành rành ngay trước mặt cô rồi. Cô bắt đầu tự ngẫm lại, trước kia cô thật sự mù quáng bám đuôi Tô Văn Uyên đến mức đó sao?
Đến mức để hắn có thể thốt ra những lời vô sỉ như vậy một cách đương nhiên sao?
Cô rất muốn giáng cho Tô Văn Uyên một cái tát, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô lại cố nhịn xuống.
Thế là cô mỉm cười nói: "Được thôi, chúng ta cùng đi gọi điện thoại cho bố tôi."
Giọng điệu của Tô Văn Uyên có vẻ nóng lòng không chờ đợi nổi:
"Nhanh lên nào."
Lục Vân Tương và Tô Văn Uyên cùng nhau đi ra ngoài.
Trương Lâm nấp sau rèm ban công nghe lén nãy giờ bèn thò đầu ra, cô ta nhìn về phía Trần Xuân Bình cũng đang chăm chú theo dõi Lục Vân Tương và Tô Văn Uyên.
"Mẹ à, Lục Vân Tương răm rắp nghe lời Tô Văn Uyên như vậy, mẹ nói xem, nếu Tô Văn Uyên lên tiếng ngăn cản không cho cô ta đến thủ đô, liệu cô ta có chịu ở lại không?"
Trần Xuân Bình im lặng.
Chuyện này cũng khó nói lắm.
Lục Vân Tương của hiện tại giống hệt như một người đàn bà điên. Nhưng Tô Văn Uyên lại là cục cưng quý giá của Lục Vân Tương.
Ai mà biết được cơn điên của cô ta mạnh hơn, hay là tình yêu dành cho Tô Văn Uyên sâu đậm hơn chứ?
Trương Lâm buông rèm xuống, cô ta đưa tay sờ lên cái đầu vừa bị đập xuống bàn của mình. Nhớ lại dáng vẻ đáng sợ lúc đó của Trương Khánh, cô ta bất giác rùng mình một cái.
Cô ta có linh cảm rằng bản chất thật của Trương Khánh sắp không giấu giếm được nữa rồi.