Trọng Sinh 80, Kết Hôn Với Ông Xã Quân Nhân Vừa Cuồng Vừa Mạnh

Chương 40

Trước Sau

break

"Váy, tất cả đều tại chiếc váy của cô, cô giở trò trên chiếc váy, làm tôi mất mặt. Cô bảo mọi người nhìn tôi thế nào, cô bảo tôi sau này sống sao! Lục Vân Tương, con khốn này, đồ sao chổi này, tao phải giết mày! Giết mày!"

Trương Lâm mang vẻ mặt dữ tợn nhào về phía Lục Vân Tương. Nếu không có người kéo lại thì dáng vẻ đó của cô ta thật sự muốn liều mạng với Lục Vân Tương.

Lục Vân Tương đã bình tĩnh lại.

Cô giả vờ như đã hiểu ra ý trong lời nói của Trương Lâm, sau đó bật cười mỉa mai.

"Cô đáng đời!"

"Á á á! Lục Vân Tương, tao liều mạng với mày, tao phải giết mày!"

Lục Vân Tương lạnh lùng nhìn cô ta.

"Cô có tư cách gì mà trách tôi? Chiếc váy quả thực là của tôi, cũng là do cô ăn cắp từ chỗ tôi! Cô ăn cắp váy của tôi, cô còn dám cãi lý à!"

Trương Lâm tức giận hét lớn.

"Một chiếc váy rách, tôi lấy mặc một chút thì sao chứ? Cô giở trò trên váy, làm tôi mất mặt, tất cả đều là lỗi của cô!"

"Tôi giở trò trên váy sao?" Lục Vân Tương cười lạnh: "Ha! Tôi đâu được như cô, mẹ tôi bênh vực cô, cô còn có bố ruột đứng về phía mình. Bao nhiêu năm nay cô liên tục có quần áo mới, còn tôi toàn phải mặc lại đồ cô bỏ đi! Mãi tôi mới chắt bóp mua được một chiếc váy. Tôi rất nghèo, tôi không mua nổi váy xịn, tôi chỉ mua một món hàng lỗi!"

"Chiếc váy đó do khâu gia công có vấn đề nên tôi chỉ tốn hai đồng để mua! Tôi định mang về nhà tự lấy kim chỉ khâu vá lại, nhưng tôi còn chưa kịp làm gì thì cô đã ăn cắp đi mặc rồi! Sau đó cô bị mất mặt, cô lại đi trách tôi? Cô là kẻ cắp mà cô còn dám cãi lý à! Cô dùng thứ lý lẽ ngang ngược gì vậy!"

Mọi người nghe Lục Vân Tương kể tội, từng người đều ngẩn tò te. Nhất thời họ không biết nên đồng tình với Trương Lâm hay Lục Vân Tương.

Chuyện xảy ra với Trương Lâm quả thực đáng thương.

Nhưng kết quả hóa ra chiếc váy đó lại là của Lục Vân Tương, là do Trương Lâm ăn cắp từ chỗ Lục Vân Tương!

Trong khi Lục Vân Tương mua váy chỉ có thể mua hàng lỗi, phải tự tay khâu vá gia cố thêm.

Cô còn chưa kịp sửa lại mà Trương Lâm có đôi mắt thiển cận đã ăn cắp rồi mặc lên người.

Sau đó tự bêu xấu chính mình.

Chắc chắn là Trương Lâm đáng đời rồi!

Hàng xóm đứng ra làm người hòa giải, đưa hai người đang đánh nhau ngoài cửa về nhà.

Sắc mặt của Trần Xuân Bình và Trương Khánh ở trong nhà đen kịt như mực. Bọn họ đều là người trọng thể diện, hiện tại bị Lục Vân Tương và Trương Lâm làm ầm ĩ thế này, chút mặt mũi bên ngoài hay danh dự bên trong đều mất sạch.

Một đứa con gái là kẻ cắp.

Đứa con gái kia thì bị đối xử hà khắc, chỉ có thể mua chiếc váy hàng lỗi.

Qua ngày hôm nay, chắc chắn là hai người bọn họ sẽ bị người ta chọc tức đến gãy cả xương sống!

Quả nhiên, sau khi thím Tống hàng xóm đưa người về, bà tỏ ra có chút không vui mà nói với họ.

"Hai người phải quản giáo lại con cái cho cẩn thận. Chiếc váy là của Tương Tương, Trương Lâm lén lấy mặc là thế nào? Xuân Bình à, dù sao thì Tương Tương cũng là con gái ruột của cô. Dù cô có muốn làm màu cho người khác xem, nhưng cũng không thể đối xử tệ bạc với con gái mình được. Mãi con bé mới mua được một bộ quần áo mới mà lại là hàng lỗi. Một người hàng xóm không máu mủ như tôi nghe xong còn thấy xót xa, người làm mẹ ruột như cô... haizz!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc