Trong cái nhà này, người duy nhất khiến ông ta thật lòng đối đãi chính là đứa con trai cưng Trương Kỳ.
Sở dĩ Trương Lâm nhận được chút tình cha con ít ỏi, chẳng qua là vì trên người cô ta đang chảy dòng máu của Trương Khánh mà thôi. Còn việc ông ta thờ ơ với Lục Vân Tương, hoàn toàn là vì cô không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với ông ta.
Ông ta đâu phải là kẻ ngu xuẩn như Trần Xuân Bình, con ruột của mình không cưng chiều lại đi cưng chiều con nhà người ta.
Trương Lâm bị đánh đến mức đầu óc ong ong, đồng thời trong ánh mắt cũng tràn ngập sự hoảng sợ.
Cô ta rất sợ Trương Khánh.
Trong ấn tượng của cô ta, Trương Khánh là một kẻ rất thích động tay động chân. Những năm qua sau khi kết hôn với Trần Xuân Bình, thói quen này của ông ta đã không còn nữa.
Đối xử với đứa con gái của nợ như cô ta cũng không đến nỗi tệ.
Lâu dần, cô ta lại quên mất bản tính bạo lực và u ám của Trương Khánh.
Cô ta sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cứng cổ, nhỏ giọng nức nở.
"Dù Lục Vân Tương muốn ngủ trong phòng, nhưng cũng đâu cần thiết phải bắt con ra ngoài ban công chứ. Căn phòng đó rõ ràng đủ cho hai người chúng con ở mà!"
Nhìn thấy Trương Lâm bị đánh, Lục Vân Tương không hề có chút đồng cảm nào.
Bản chất của Trương Khánh vốn là một kẻ bạo hành gia đình, người vợ đầu tiên của ông ta cũng vì bị đánh đập đến mức không chịu nổi nên mới phải lén lút bỏ trốn.
Thậm chí bà ấy còn bỏ lại cả đứa con gái Trương Lâm.
Thật ra chỉ cần Trần Xuân Bình chịu động não suy nghĩ một chút thì sẽ nhận ra, Trần Thu Hà là kẻ đầy mưu mô, từ nhỏ đã không ưa gì bà, vậy người do bà ta giới thiệu có thể là người tốt được sao?
Bây giờ Trương Khánh đang ngụy trang, hoàn toàn là vì Trần Xuân Bình đang nắm giữ nguồn lợi ích khổng lồ từ Lục Tử Khiêm.
Chính lợi ích đã đè nén bản tính thực sự của ông ta.
Kiếp trước, sau khi Lục Tử Khiêm qua đời chưa được bao lâu, Trương Khánh đã bắt đầu bạo hành Trần Xuân Bình. Chuyện bà bị đánh đến mặt mũi bầm dập xảy ra như cơm bữa.
Lúc đó Lục Vân Tương luôn xen vào can ngăn, kết quả là lần nào cô cũng bị ăn đòn chung với Trần Xuân Bình. Những lúc đó, Trương Lâm chỉ đứng một bên cười trên nỗi đau của người khác, thậm chí cô ta còn hò reo cổ vũ cho Trương Khánh.
Cho nên khi thấy Trương Lâm bị đánh, cô chẳng thể nảy sinh nổi một chút lòng thương cảm nào.
Lục Vân Tương cười híp mắt nói: "Không được đâu, trên người cô có mùi hôi, ngủ thì ngáy và nghiến răng, bình thường lại không chịu rửa mặt rửa chân. Tôi chê cô bẩn, tôi không muốn ở chung một phòng với cô đâu."
Sắc mặt Trương Lâm xanh mét.
Sự căm hận trong mắt cô ta như muốn trào ra ngoài.
Nhưng Lục Vân Tương chỉ đáp lại cô ta bằng một nụ cười thật tươi.
Năm đó, khi cô bị Trương Lâm đuổi ra khỏi phòng, Trương Lâm cũng đã nói cô y như vậy. Bây giờ, cô trả lại toàn bộ những lời đó cho Trương Lâm.
Trương Khánh đứng bên cạnh lạnh lùng lên tiếng: "Đồ đạc của mày thì mày tự dọn đi, nhường phòng lại cho Tương Tương."
Trương Lâm căm phẫn nghiến răng, nhưng vì khuất phục trước uy quyền của Trương Khánh nên đành không cam lòng bước vào phòng dọn dẹp đồ đạc.
Lục Vân Tương cũng bước vào phòng, cô làm như bâng quơ bày hai chiếc váy xinh xắn mà hôm nay mình ghé qua hợp tác xã mua lên giường, rồi vui vẻ ngắm nghía.