Trọng Sinh 80, Kết Hôn Với Ông Xã Quân Nhân Vừa Cuồng Vừa Mạnh

Chương 18

Trước Sau

break

Lục Vân Tương vừa suy nghĩ, vừa đi đến cổng khu tập thể.

Lúc này phía đối diện có hai người lính mặc quân phục, ánh mắt nghiêm nghị đi thẳng về phía cô.

"Đồng chí Lục Vân Tương, mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến."

Trong lòng Lục Vân Tương thấp thỏm lo âu.

Cô tôn trọng bộ đội nhân dân. Nhưng bị bộ đội nhân dân tìm đến tận cửa, chắc chắn là một chuyện vô cùng đáng sợ.

Cô bị đưa đến bệnh viện, vào trong một phòng chăm sóc đặc biệt.

Cảnh vệ nói với cô: "Vào đi, đoàn trưởng đang đợi cô."

"Đoàn trưởng?"

Lục Vân Tương run lẩy bẩy.

Kiếp trước và kiếp này, cộng cả hai kiếp lại, cô cũng chẳng quen biết vị đoàn trưởng nào cả!

Đợi đến khi bước vào trong, cô nhìn thấy một người đàn ông đang tựa lưng vào giường bệnh đọc sách.

Lông mày kiếm, mắt sáng như sao, vai rộng hông hẹp. Vì trên eo có vết thương, anh để trần lồng ngực, những múi cơ cuồn cuộn khỏe mạnh trên người càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm. Cô nín thở trước khí chất bề trên bẩm sinh toát ra từ người anh.

Lục Vân Tương hoàn toàn ngẩn người.

Nhịp tim cũng đập loạn nhịp.

Cô nhận ra anh chính là [người tốt] đã đánh nhau với tên gián điệp.

Tiêu rồi!

Lúc trước cô dùng đầu húc vào người ta, mục đích chính là không để lộ mặt.

Xong việc, cô lập tức chuồn êm. Bây giờ đâu phải thời hiện đại với camera an ninh khắp nơi, chắp cánh cũng khó bay.

Bây giờ là thập niên 70 lạc hậu. Chỉ cần cô không thừa nhận, không dây dưa với [người tốt] kia thì anh vĩnh viễn không thể tìm thấy cô.

Thế mà mới qua vài tiếng đồng hồ, cô đã bị tóm gọn?

[Hệ thống, làm sao đây? Gói quà lớn của cậu là đao thương bất nhập. Chắc chắn là anh ta đã phát hiện ra manh mối. Nếu anh ta biết tôi có hệ thống, tôi có bị đem đi giải phẫu nghiên cứu không?]

Hệ thống trả lời cô.

[Ký chủ, cô nghĩ hệ thống chúng tôi là đồ bỏ đi chắc? Trong tình huống lúc đó, hệ thống đã che chắn tính năng nhận diện khuôn mặt của cô. Con người không thể nào phá vỡ được lớp bảo vệ này. Vì vậy, anh ta không thể nhận ra cô đâu.]

Lục Vân Tương gào thét trong lòng!

[Vậy anh ta làm rùm beng đưa tôi đến đây để làm gì? Chẳng lẽ tìm tôi để hẹn hò à?]

Hệ thống: [Biết đâu lại thế thật?]

Dù sao thì biểu tượng trái tim trong gói quà lớn của hệ thống cũng đã tự động kích hoạt. Đó là gói quà vạn người mê. Ký chủ sử dụng gói quà này sẽ tự động thu hút ánh nhìn của những người đàn ông ưu tú.

Rõ ràng, Quý Minh Cảnh chính là một người đàn ông ưu tú.

Quý Minh Cảnh liên tục đánh giá Lục Vân Tương từ lúc cô bước vào. Cô thấp thỏm bước vào, lộ vẻ kinh hãi khi nhìn thấy anh, bây giờ lại mang vẻ mặt tủi thân như sắp khóc.

Quý Minh Cảnh rất nghi ngờ. Lần đầu tiên anh nảy sinh sự hoài nghi với khuôn mặt của chính mình.

Trông anh đâu đến nỗi hung dữ như vậy nhỉ?

Hình như anh đâu có bắt nạt cô?

"Đồng chí Lục, cô không cần phải sợ, tôi không phải người xấu. Lần này tôi đến thành phố Phong là để đưa cô đến thủ đô gặp bố."

Lục Vân Tương sửng sốt.

Những ký ức phủ bụi bỗng ùa về.

Cô nhớ ra rồi. Ở kiếp trước, cũng vào lúc này, công việc cô vất vả thi đỗ đã bị Dương Thanh Tuyết nhường cho người khác. Không một ai giúp đỡ cô. Mọi người đều chỉ trích cô. Cô khó chịu, tủi thân, khóc lóc vô cùng thảm thiết khi gọi điện thoại cho bố.

Sau đó, bố bảo cô đến thủ đô thăm người thân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc