"Cô dám! Công việc của Trương Lượng có liên quan gì đến cô, cô lấy quyền gì mà bán!"
Lục Vân Tương nhìn cô ta với nụ cười như có như không.
"Cô vẫn có não đấy chứ! Vậy công việc của tôi có liên quan gì đến Dương Thanh Tuyết? Cô ta lấy quyền gì mà thay tôi đồng ý với cô?"
Dương Lệ Lệ tức giận đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt. Không ngờ Lục Vân Tương luôn dễ nói chuyện và yếu đuối lại đột nhiên trở nên cứng rắn như vậy.
Cô ta còn không thể cãi lại.
Nhưng Dương Lệ Lệ có một điểm mạnh, đó là cô ta vô liêm sỉ!
Cô ta vốn đã vô liêm sỉ, mà bây giờ vì chuyện kết hôn lại càng không cần thể diện nữa. Cô ta ngồi phịch xuống đất, bắt đầu gào khóc thảm thiết.
"Mọi người mau đến phân xử giúp tôi với, Lục Vân Tương nhận tiền của tôi rồi hứa nhường công việc, bây giờ lại lật lọng không nhận! Tôi còn đang chờ công việc của cô ta để kết hôn! Cô ta làm vậy là muốn ép tôi vào chỗ chết mà!"
Cuộc tranh cãi của hai người vốn đã thu hút người trong xưởng đến xem, Dương Lệ Lệ gào lên như vậy thì lập tức có một đám đông tụ tập lại xem náo nhiệt.
Lục Vân Tương quyết không dung túng cho cô ta.
Để đối phó với kẻ vô liêm sỉ, bản thân phải vô liêm sỉ hơn cô ta.
Hơn nữa, Dương Lệ Lệ có điểm yếu.
"Dương Lệ Lệ, cô muốn quậy đúng không? Được, tôi quậy cùng cô! Bây giờ tôi sẽ đến xưởng của Trương Lượng để khóc lóc, dựa vào đâu anh ta muốn kết hôn với cô thì lại đến cướp công việc của tôi? Thổ phỉ cũng không ức hiếp người ta như các người!"
Lục Vân Tương nói xong liền định đi làm loạn.
Trương Lượng là cán bộ kỹ thuật nòng cốt của xưởng thép, rất coi trọng thể diện, nếu Lục Vân Tương đến xưởng của Trương Lượng làm loạn thì Trương Lượng chắc chắn sẽ không được yên ổn.
Dù sao thì, Lục Vân Tương cũng là phụ nữ, cô bất chấp thể diện đến quậy phá, còn phía Trương Lượng rất có thể sẽ bị gán mác có vấn đề về tác phong.
Hơn nữa dạo này Trương Lượng đang trong thời gian thăng chức. Nếu lúc này gây ảnh hưởng đến anh ta, Trương Lượng sẽ hận Dương Lệ Lệ đến chết.
Anh ta và Dương Lệ Lệ chắc chắn sẽ hoàn toàn chấm dứt.
Dương Lệ Lệ nghe vậy thì tức giận đứng phắt dậy.
"Cô thật vô liêm sỉ! Đây là ân oán giữa chúng ta, cô tìm Trương Lượng quậy phá làm gì!"
Lục Vân Tương chống nạnh: “Dương Thanh Tuyết nói sẽ cho cô công việc, cô đưa tiền cho Dương Thanh Tuyết, bây giờ cô đến tìm tôi làm loạn là sao? Cô vì công việc mà quậy tôi, tôi sẽ quậy cho Trương Lượng không cưới cô nữa! Để xem ai dám liều mạng hơn!"
Lục Vân Tương bây giờ chính là kẻ trắng tay chẳng sợ người có của.
Dương Lệ Lệ dám quậy.
Lục Vân Tương cô cũng dám quậy y như vậy.
Thể diện thì có ích lợi gì!
Phát điên mới là chân lý!
Dương Lệ Lệ bị Lục Vân Tương chọc cho phát điên, Lục Vân Tương dùng Trương Lượng để nắm thóp cô ta, cô ta thật sự hết cách. Nhưng cứ như vậy mà buông tha cho Lục Vân Tương thì cô ta lại không cam lòng.
Lục Vân Tương đã sớm nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô ta.
Cô trực tiếp ném cho cô ta một quả bom.
"Cô không lấy được công việc của tôi đâu, tôi đã bán cho Chu Song từ lâu rồi, bây giờ Chu Song đang đi làm rồi! Nếu cô muốn kết hôn thì tốt nhất là đi tìm người khác mà nghĩ cách đi!"
Sắc mặt Dương Lệ Lệ trắng bệch, nhìn Lục Vân Tương đầy khó tin.