Lưu Xuân Yến vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Cô ta có cho tiền cũng không dám đến chất vấn Trương tri thức, dù cho có thật sự có gian tình đi nữa thì cũng là chuyện để Hàn Kiến Vũ xử lý, liên quan gì đến cô ta? Cô ta chỉ muốn hả miệng chút mà thôi.
Dù chưa học qua một ngày chữ nghĩa, nhưng Lưu Xuân Yến có cách sinh tồn của riêng mình. Sau khi suy nghĩ nhanh trong đầu, cô ta lập tức đổi sang kiểu cãi nhau đặc trưng của mình.
Lưu Xuân Yến gào toáng lên: "Hoắc Thanh Thanh, cô đúng là con đàn bà đê tiện, lăng loàn. Bố cô là phản đồ, mẹ cô là tư sản, con cái cô sau này cũng là lũ tiện nhân, đáng bị lột trần rồi lôi ra đường bêu rếu."
"Chát!"
Hoắc Thanh Thanh giơ tay, tát thẳng vào mặt Lưu Xuân Yến.
"Á… Hoắc Thanh Thanh, con đĩ này, mày dám đánh tao?" Lưu Xuân Yến nhào đến, túm tóc cô.
Hoắc Thanh Thanh không thấp hơn cô ta, nhưng thể lực kém hơn. May mà cô cũng có chút võ mèo ba chân, lại có chuẩn bị trước. Cô túm lấy tóc Lưu Xuân Yến, dùng chân đạp mạnh vào khoeo chân cô ta.
"Rầm!"
Lưu Xuân Yến bị đá ngã quỳ rạp xuống đất.
Cả nhà họ Hàn đều đang len lén quan sát trong nhà. Lúc này, thấy hai người lao vào đánh nhau thì vội vàng chạy ra can ngăn.
Lưu Xuân Yến gào khóc om sòm, dân làng cũng túa ra hóng chuyện.
Cô ta vẫn không chịu ngừng mồm, lặp đi lặp lại chỉ có một câu: "Hoắc Thanh Thanh là đồ đê tiện, lăng loàn, bố cô ta là phản đồ, mẹ cô ta là tư sản, con cô ta là lũ tiện nhân…"
Mỗi lần cô ta nói một câu, Hoắc Thanh Thanh lại giáng một bạt tai.
Lưu Xuân Yến bị đánh đến nỗi miệng và mũi đều chảy máu, nhưng vẫn tiếp tục chửi rủa.
Lúc này, Hoắc Thanh Thanh như phát điên, chẳng ai kéo nổi cô ra.
"Ai cũng đừng ngăn tôi! Hôm nay tôi phải đánh nát cái mồm thối của cô ta!"
"Cô mắng tôi thì thôi, nhưng cô không được phép mắng bố mẹ tôi, càng không được mắng con tôi! Ai nói với cô rằng bố tôi là phản đồ?"
Mẹ chồng cô giận dữ quát: "Kiến Vũ, mau kéo vợ mày về đi! Mất hết mặt mũi! Sao tao lại khổ thế này, nuôi toàn lũ sao chổi!"
Lúc này, Hoắc Thanh Thanh mới nhận ra Hàn Kiến Vũ đã đứng phía sau mình.
Cô quay sang nhìn mẹ chồng, cười lạnh: "Tôi không thấy mất mặt chút nào. Hôm nay tôi nhất định phải để cô ta nói rõ ràng mọi chuyện! Dựa vào đâu mà cô ta dám bảo bố tôi là phản đồ?"
"Bố tôi đã từng vào sinh ra tử trên chiến trường, từng đổ máu giết giặc, ông là một anh hùng! Một người đàn bà chanh chua như cô ta lấy anh tưch gì mà phán xét?"
Nói xong, Hoắc Thanh Thanh òa lên khóc:
"Bố tôi không phải phản đồ! Ông ấy là anh hùng bảo vệ tổ quốc! Nếu không có những người như ông ấy liều chết trên chiến trường, làm gì có những ngày tháng yên bình như hôm nay cho các người hưởng thụ?"
"Cô chỉ là một mụ đàn bà nông thôn không biết chữ, dựa vào đâu mà vu khống bố tôi?"
"Cô phải nói rõ, ai bảo cô như vậy? Nếu không, tôi sẽ báo công an tội bôi nhọ danh dự anh hùng. Nhẹ thì cô đi tù ba năm, nặng thì ảnh hưởng đến con cháu đời sau, không được thi đại học, không được đi lính, không thể làm quan!"
Nhiều năm trước, khi có người nói như vậy về bố mẹ mình, Hoắc Thanh Thanh chỉ có thể âm thầm chịu đựng. Nhưng bây giờ, cô không còn sợ nữa.
Mẹ cô đã được minh oan.