Món ăn này đối với những người cả năm không được ăn thịt mấy lần mà nói thì tuyệt đối là mỹ vị nhân gian, nhưng đối với anh, đó chỉ là một đĩa thức ăn bình thường.
Anh mưu cầu những thứ tốt hơn.
So với lần lên núi không có sự chuẩn bị trước, lần này Hà Đông mang theo hai chiếc túi nilon, cộng thêm một chiếc túi vải.
Trong núi vào buổi chiều, tiếng chim hót rộn ràng hơn, cộng thêm vạn vật sinh trưởng, trên thảm cỏ nở rộ rất nhiều bông hoa nhỏ màu trắng màu tím, không gian ngập tràn hương hoa cỏ.
Đến nơi, anh đi thẳng vào vấn đề chính: hái nấm.
Vì tập tính của nấm là ưa bóng râm, lần này Hà Đông mặc một chiếc áo khoác dày trên người.
Sẽ không giống như buổi sáng, sau khi cởi áo ra là run cầm cập nữa.
Khi mặt trời khuất bóng sau núi, anh đã chất đầy hai túi nilon và chuẩn bị xuống núi.
Tiếng "xì xì" vang lên, anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy một con rắn đang thò nửa thân mình từ trên cây xuống.
Anh đứng yên không nhúc nhích.
Chúc Trường Vinh cúi người nhặt một cành cây dưới đất, định xua con rắn trên đầu Hà Đông đi, nhưng anh đã dùng ánh mắt ngăn lại.
Anh quên mất rằng hiện tại đã vào xuân, rắn không còn ngủ đông nữa mà bắt đầu bò ra ngoài.
Chúc Trường Vinh cảm thấy hơi căng thẳng, con rắn này trông to hơn ngón tay cái, trên người có từng vòng hoa văn, dài chừng một mét, đang thè lưỡi ngay trước mặt Hà Đông, rõ ràng là muốn cắn người.
Thế mà Hà Đông lại không cho xua đi?
Chúc Trường Vinh chẳng thèm quản nhiều, trực tiếp đưa tay ra chộp lấy.
"Đừng bóp chết nó!"
Nông dân có sức khỏe tốt, cộng thêm loại rắn này cũng thường thấy ở ngoài đồng.
Cũng tại không có cuốc trong tay, nếu không gã đã trực tiếp chặt đứt bảy tấc của nó rồi.
Nhưng Hà Đông lại bảo đừng bóp chết nó?
Chúc Trường Vinh sững lại một chút, mu bàn tay liền bị cắn một cái.
"Xong đời rồi!"
Người trong thôn từng nói, rắn đều có độc.
Gã vội vàng buông tay, nhanh chóng mút vết thương trên mu bàn tay, hút máu độc ra rồi nhổ đi.
Anh định nói loại rắn này không có độc, không cần hút, nhưng hiện tại tiền mặt đang dâng tận tay, anh đương nhiên không muốn bỏ qua.
Nếu anh nhớ không lầm, tiệm cơm kia cũng thu mua rắn, hơn nữa còn trả giá cao.
Nếu anh bắt sống con rắn này mang tới đó, chẳng phải lại kiếm thêm được một khoản sao?
"Cậu không sợ nó cắn à?"
Nhìn thấy anh tóm chặt cổ rắn bỏ vào túi vải, Chúc Trường Vinh lo lắng vô cùng.
Loại rắn này, hễ người trong thôn nhìn thấy là sẽ đánh chết rồi vứt bên lề đường.
Hà Đông vậy mà lại bắt nó, còn bỏ vào túi vải mang đi?
Anh mỉm cười: "Thứ này tuy biết cắn người nhưng lại rất bổ, nếu anh cả muốn nếm thử, tôi có thể làm."
Chúc Trường Vinh xua tay liên tục, việc hút máu độc vẫn quan trọng hơn.
Lúc này anh mới nhớ ra chuyện rắn không có độc: "Anh cả, con rắn này không có độc đâu, không cần hút, về nhà dùng nước muối rửa vết thương là được."
Động tác mút máu của Chúc Trường Vinh chậm lại: "Trưởng làng đã nói là có độc, không ăn được, mày mau vứt đi."
Ý tứ trong lời nói là mày có thể hiểu biết hơn cả trưởng làng sao?
Tư tưởng của con người thời này đã cố hữu, muốn thay đổi dễ dàng là chuyện không thể nào.
Vì vậy anh cũng không tốn công giải thích thêm.
Nhưng vứt đi là chuyện không bao giờ có.
Anh lấy một sợi dây nilon buộc chặt miệng túi lại rồi tiếp tục xuống núi.
"Hà Đông, con rắn đó thực sự có độc đấy."
Anh định mở miệng nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, tiếp tục đi xuống.
Chúc Trường Vinh có chút bực mình, nếu không phải Hà Đông sắp trở thành em rể của mình, thì việc anh có bị rắn độc cắn chết hay không gã cũng chẳng thèm quan tâm.
"Hà Đông, mau vứt con rắn đi!"
Chúc Trường Vinh đột nhiên trở nên mạnh mẽ, anh biết gã thực sự nổi giận rồi.
Nhìn cái túi vải trong tay, anh cười nói: "Anh cả, đây đều là tiền cả, không được vứt."
Chúc Trường Vinh ngẩn người, gã nhìn thế nào cũng không thấy con rắn này có thể biến thành tiền được.
"Hà Đông, tôi biết cậu đang vội kiếm tiền, nhưng đây là rắn, không phải nấm."
"Cho tôi một cơ hội, ngày mai tôi sẽ chứng minh cho anh thấy."
Khóe môi anh nhếch lên, tràn đầy tự tin.
Chúc Trường Vinh cảm thấy như bị thứ gì đó làm cho lóa mắt, đứng ngẩn ra không nhúc nhích.
Với những lời Hà Đông nói hiện tại, gã bỗng cảm thấy có thể tin tưởng được.
Thôi thì cứ chờ xem sao cũng không hại gì.
Hai người xuống núi, Chúc Trường Vinh nhìn anh bước vào cổng sân rồi mình cũng về nhà.
Chúc Tình Nhã dùng đôi mắt hạnh nhìn anh cả Chúc Trường Vinh vừa bước vào cửa.
Cô biết cả ngày hôm nay anh cả không xuống ruộng làm việc mà đi theo Hà Đông để đề phòng anh quỵt hôn.
Cô bưng một bát nước lã đưa qua.
Vì chuyện của cô mà cả ngày hôm nay, cả nhà đều lo lắng ưu sầu.
Chúc Trường Vinh không nói gì, nhận lấy bát nước uống ực ực hai hơi rồi đi vào nhà.
Trời đã tối, nhiệt độ hơi thấp, gã cần vào trong mặc thêm chiếc áo.
Chúc Tình Nhã nhìn qua bức tường sân cao nửa người về phía bên kia.
Lúc này anh cả đã về, Hà Đông chắc chắn cũng đang ở nhà.
Chỉ cần nghĩ đến việc mình sắp phải sống cả đời với loại người như vậy, lòng Chúc Tình Nhã lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
...
Hà Đông về đến nhà, việc đầu tiên là đem nấm trong hai túi nilon đặt vào chỗ râm mát, lại múc nước từ dưới giếng lên, đặt túi vải đựng rắn sang một bên.
Rửa mặt và tay xong, anh chuẩn bị nấu cơm ăn.
Thực ra cũng không cần nấu, chỉ cần hâm nóng khoai lang và thức ăn buổi trưa là được.
Hiện tại đang là giai đoạn khởi nghiệp, một mình anh cũng không cần quá cầu kỳ.
Ăn no là được.
Vừa rời khỏi giếng nước, anh cảm thấy có người đang nhìn mình, theo bản năng nhìn về phía bức tường sân, liền thấy một bóng dáng màu trắng với hai bím tóc đuôi sam nhanh chóng biến mất.
Là Chúc Tình Nhã sao?
Nhà họ Chúc chỉ có Chúc Tình Nhã là cô gái xinh đẹp mơn mởn như vậy.
Nhưng anh biết, hiện tại Chúc Tình Nhã cũng đang coi thường anh.
Một lần nữa nằm trên chiếc giường nhỏ lót đầy rơm rạ của mình, anh nắm chặt chăn nệm, lại cảm nhận được sự đơn sơ và tối tăm của nơi ở.
Thời đại này nhà nào cũng đã có điện, nhưng chẳng mấy ai thực sự sử dụng.
Bởi vì dùng điện là tốn tiền.
Thế nên ăn cơm trước khi trời tối rồi trực tiếp lên giường đi ngủ là lựa chọn của đa số mọi người.
Mọi chuyện cứ để đến sáng mai tính tiếp.
Anh trằn trọc trên giường mãi, cảm thấy mình nhất định phải nhanh chóng thay đổi tất cả những điều này, rồi mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Hà Đông đã thức dậy.
Trước tiên anh vẩy một ít nước lên túi nấm để trông chúng tươi như vừa mới hái buổi sáng, lại đi xem con rắn bên cạnh giếng nước vẫn còn sống, rồi chuẩn bị xuất phát.
Nấm đã để một đêm, không thể đợi đến lúc trời nóng được.
Vừa ra khỏi cửa, anh đã thấy một bóng dáng gầy gò cao lớn đứng trước cửa nhà họ Chúc sát vách.
Không phải Chúc Trường Vinh thì còn là ai nữa?
Trong tay gã cầm cái tẩu thuốc của cha là Chúc Kiến Quân, nhìn là biết đã hút không ít, đang ho sù sụ.
Chúc Trường Vinh không ham món này, nhưng gã cần nó để tỉnh táo.
Tối qua gã xác định Hà Đông sẽ không ra khỏi cửa nữa mới vào nhà đi ngủ, sáng sớm gà gáy lượt đầu đã lại dậy rồi.
Khi có việc để làm thì không thấy buồn ngủ, lúc rảnh rỗi thì sơ ý một chút là có thể ngủ thiếp đi ngay.
Mà vì chuyện đại sự hôn nhân của em gái, gã không được phép ngủ.
Thế nên gã lấy tẩu thuốc của Chúc Kiến Quân, ngồi bệt xuống đất mà hút.
Chờ Hà Đông tỉnh dậy.
Anh hiểu rõ tâm tư của gã như lòng bàn tay, đương nhiên không cần nói nhiều.
Anh đi phía trước, Chúc Trường Vinh đi theo phía sau.
Vì đã đợi được Hà Đông nên Chúc Trường Vinh cũng không cần hút thuốc nữa, gã đặt tẩu thuốc ngay trước cửa nhà.
Thứ này chẳng ai thèm lấy trộm đâu.
Sáng ra Chúc Kiến Quân thức dậy sẽ hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi trời sáng hẳn, Hà Đông và Chúc Trường Vinh đã đến huyện thành.