Trọng Sinh 1982: Chuộc Tội Với Vợ Tình Nhã

Chương 27: Nhị Mao đã trả tiền rồi

Trước Sau

break

Cô nói một cách trịnh trọng, khiến Hà Đông có một dự cảm chẳng lành.

Nhưng Chúc Tình Nhã có thể lặn lội đường xa ra tận đầu thôn để đợi, rõ ràng là có chút quan tâm đến anh.

"Không sao, tôi có thể giải quyết được, yên tâm đi."

Chúc Tình Nhã chẳng có gì mà không yên tâm cả, dù sao Hà Đông trước đây là người thế nào, cô đều biết rõ.

Chỉ là lần này có nhiều người kéo đến trước cửa nhà Hà Đông làm ầm ĩ như vậy, chị dâu cả lại nói Hà Đông chó không đổi được tính ăn phân, sau lưng không biết đã làm trò gì mới có tiền mua máy khâu, cô liền cãi lại vài câu rồi bỏ chạy ra ngoài.

"Anh cả, lát nữa em mới về."

Nghe Chúc Tình Nhã nói chưa muốn về nhà, Chúc Trường Vinh sốt ruột nhảy xuống xe.

"Không về thì em định đi đâu? Anh đi cùng em."

"Anh cả cứ về nhà xem chị dâu đi, cha mẹ không có nhà, chị ấy ghê gớm lắm đấy. Em ra đồng tìm mẹ đây."

Chúc Tình Nhã không muốn về nhà đối mặt với Vương Nguyệt.

Chúc Trường Vinh đột nhiên không nói gì nữa.

Vương Nguyệt là vợ mình, tính tình thế nào gã hiểu rất rõ.

Có cha mẹ ở nhà, thị không dám nói bậy bạ gì, nhưng cha mẹ không có nhà, những lời Vương Nguyệt nói trước mặt Chúc Tình Nhã thực sự rất khó nghe.

Lúc này Chúc Tình Nhã vừa nói gã liền hiểu ra chuyện gì.

"Đi đi, nhớ tìm chỗ râm mát mà đi, đừng để bị nắng."

"Em biết rồi anh cả."

Chúc Tình Nhã vuốt bím tóc rồi rời đi.

Chúc Trường Vinh quay lại xe bò: "Gần đây cậu không làm chuyện gì xấu chứ?"

Hà Đông vừa nghe Chúc Tình Nhã nói vậy, cũng từng có nghi vấn như thế.

Anh lắc đầu.

Trong lòng cũng đang thắc mắc.

Đợi đến lúc về đến cổng nhà.

Quả nhiên thấy bên đó đang có khá nhiều phụ nữ và trẻ con đứng tụ tập.

Bọn trẻ thì anh đều biết mặt, là những đứa sáng nay đã lên núi hái nấm.

Người lớn cũng không xa lạ gì.

"Hà Đông về rồi!"

Trong đám đông không biết ai hét lên một tiếng, lập tức ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Hà Đông đang ngồi trên xe bò.

Chúc Trường Vinh vẫn đang đánh xe, kết quả lại bị người ta vây kín.

"Hà Đông, tiền của thằng Nhị Mao nhà tôi là cậu đưa phải không?"

Một người phụ nữ véo tai Nhị Mao kéo tới.

Nhị Mao chắc là vừa khóc xong, hai mắt đỏ hoe.

"Anh Đông Tử, em xin lỗi anh. Em đã nói với mẹ em là tiền này do em hái nấm đổi được, nhưng mẹ em sống chết không chịu tin."

Hà Đông lúc này mới hiểu ra chuyện gì.

"Nấm trong núi đó mọc đầy ra, có nghe ai nói là mang đi bán lấy tiền được bao giờ đâu? Lại còn được tận một tệ cơ chứ?"

Mẹ Nhị Mao cầm tờ một tệ của Nhị Mao giơ ra cho mọi người xem, vẻ mặt đầy sự nghi ngờ.

"Cậu tự mình trộm gà bắt chó, lừa đảo chiếm đoạt tài sản thì cũng thôi đi, sao có thể làm hư con trai tôi chứ? Nó vẫn còn đang đi học đấy."

"Đúng vậy, Hà Đông, Nhị Mao dù sao cũng mười mấy tuổi rồi, nhưng con nhà tôi mới có năm sáu tuổi thôi, bây giờ cậu dẫn chúng nó làm chuyện không tốt, sau này những người làm cha làm mẹ như chúng tôi biết dạy dỗ thế nào?"

Các bậc phụ huynh đều nhất trí cho rằng số tiền trong tay con mình chắc chắn là do Hà Đông dẫn chúng đi làm chuyện mờ ám gì đó đổi lấy.

Dù sao anh cũng có tiền án tiền sự mà.

Bọn họ đều nhớ rõ.

Đám trẻ đứa nào đứa nấy cúi gầm mặt, không biết phải làm sao.

Chúng chỉ là kiếm được tiền, vui quá, muốn khoe với cha mẹ một chút, ai ngờ...

Vui quá hóa buồn.

Bị ăn một trận đòn thì chớ, lại còn bị lôi đến nhà Hà Đông đòi lời giải thích.

Tội nghiệp bọn chúng đến bây giờ vẫn không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.

Có đứa vẫn còn nhớ đến đồ ăn.

"Anh Đông Tử, kẹo em nhờ anh mua anh mua chưa?"

Cậu nhóc mở to đôi mắt đen láy như quả nho, nhìn Hà Đông.

Cậu nhóc đã đợi ở đây từ sớm, vốn dĩ chỉ định đợi Hà Đông về, lấy kẹo, rồi ăn.

Ai ngờ mẹ cậu nhóc không yên tâm tìm đến, sống chết không cho, cậu nhóc liền nói đợi Hà Đông về, đòi kẹo ăn.

Mẹ cậu nhóc bảo hôm qua Hà Đông mua máy khâu về, rải kẹo suốt dọc đường là chuyện tốt không phải ngày nào cũng có, rồi kéo cậu nhóc đòi về.

Nhưng cậu nhóc sống chết không chịu, nói là muốn ăn kẹo tự mình mua.

Mẹ cậu nhóc tức giận, hỏi kẹo ở đâu ra, cậu nhóc liền nói là mua.

Tiền ở đâu ra, kiếm được.

Kiếm thế nào?

Hái nấm.

Nhưng chẳng ai tin cậu nhóc cả.

Sau đó Nhị Mao bị người lớn áp giải đến.

Tiếp theo là Cẩu Thặng, Tiểu Ngưu...

Người lớn cũng không ngờ, trong chuyện này, con cái nhà họ đều có chung một câu trả lời.

Tiền, là do đổi nấm mà có.

Hà Đông đưa cho.

Nhưng bọn họ sống ở thôn Thượng Hà bao nhiêu năm nay, đã có ai đi bán nấm bao giờ đâu?

Hà Đông phải thừa nhận, trong chuyện này anh đã mở ra một tiền lệ ở thôn Thượng Hà, nhưng tuyệt đối không phải là trường hợp cá biệt.

Chỉ là hiện tại dân phong thuần phác, cộng thêm thói quen trông trời trông đất trông mây để kiếm ăn từ trước đến nay, căn bản vẫn chưa ý thức được rằng, làm ăn buôn bán cũng có thể kiếm ra tiền.

Kiếm được rất nhiều tiền.

"Mẹ Nhị Mao, cha Cẩu Thặng, số tiền trong tay chúng quả thực là do chúng tự kiếm được. Mà cháu cũng không đi trộm đi cướp, làm hư chúng."

"Một cân nấm, ba hào, cháu vẫn còn sổ sách ghi chép đây."

Hà Đông bước vào nhà, lấy cuốn sổ ghi chép của mình ra.

Mở ra cho họ xem.

Có người lớn biết chữ, vội vàng ghé vào xem.

Chữ viết của Hà Đông ngay ngắn, nét bút rõ ràng, rất dễ đọc.

Không chỉ con trai mình, mà cả mấy đứa trẻ khác hái được bao nhiêu nấm, kiếm được bao nhiêu tiền đều được ghi rõ trên đó.

Rõ ràng rành mạch.

Nhưng người đó lại cảm thấy khó hiểu.

"Nấm này thực sự có giá trị vậy sao, những ba hào một cân cơ à?"

Hà Đông gật đầu.

"Chú đã biết chữ, chắc cũng biết làm toán chứ, chú thấy số tiền này cháu đều tính theo cân lượng trả cho bọn trẻ phải không?"

Tuyệt đối không có chuyện gian lận.

Người kia tính nhẩm lại, quả nhiên không sai một ly.

"Nấm ba hào một cân, Hà Đông, nếu người lớn chúng tôi đi hái, cậu có thu mua không?"

Trong đám đông có người bắt đầu động lòng.

Ban đầu Hà Đông chỉ là xót xa cho đám trẻ, muốn để chúng được ăn chút đồ ngon, chuyện thành ra thế này anh cũng đã lường trước được.

Tuy nhiên, đây cũng chẳng phải chuyện xấu gì.

Anh gật đầu.

Những người khác đều bắt đầu thấy rạo rực.

"Nếu chuyện này là thật, bây giờ tôi sẽ lên núi hái ngay."

"Nhị Mao, mày cũng phải đi."

Mẹ Nhị Mao kéo Nhị Mao định đi, nhưng Hà Đông đã gọi lại.

Mẹ Nhị Mao ngạc nhiên quay đầu lại.

"Sao thế? Thím không được à? Hà Đông, những lời thím nói lúc nãy đều là do nóng giận... cháu đừng có chấp nhặt với thím nhé."

Mẹ Nhị Mao cảm thấy vô cùng ngại ngùng.

Vừa nãy bà ấy là người to tiếng nhất.

Hà Đông cười: "Không phải cháu muốn chấp nhặt với thím, mà là kẹo Đại Bạch Thố Nhị Mao nhờ cháu mua cháu đã mua về rồi, thím giúp Nhị Mao cân thử xem có đúng một cân không."

"Đại Bạch Thố?"

Mẹ Nhị Mao nghi hoặc, nhìn con trai mình.

"Mày mua thỏ làm gì?"

"Không phải thỏ đâu mẹ."

Nhị Mao suýt chút nữa thì cạn lời.

Cậu bé định nói gì đó, nhưng cuối cùng cảm thấy chẳng có gì trực tiếp hơn việc lấy hiện vật ra.

Liền lấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thố vẫn luôn cất trong túi quần không nỡ ăn ra.

"Là kẹo Đại Bạch Thố này này, ngon lắm."

Mẹ Nhị Mao vẫn chưa hiểu lắm.

Bà ấy không biết chữ.

Nhị Mao đành bóc vỏ kẹo, nhét viên kẹo vào miệng mẹ.

Nếm được vị sữa ngọt ngào, mẹ Nhị Mao mới biết, hóa ra là loại kẹo này.

"Ngon thật!"

Bà ấy nhìn Hà Đông: "Kẹo này bao nhiêu tiền một cân?"

"Hai tệ."

"Đắt thế á?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương