Trọng Sinh 1982: Chuộc Tội Với Vợ Tình Nhã

Chương 18: Bầu không khí đột nhiên trở nên ngượng ngùng

Trước Sau

break

Cậu thanh niên kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Những người từ chỗ Chu Cẩu Đản qua đây đều là những người không thiếu tiền, thế nhưng, cũng không đến mức không thiếu tiền như vậy.

Mở miệng ra là đòi tận ba cây?

Cái vẻ mặt hiện tại của cậu ta, cũng gần giống như lúc Chu Cẩu Đản nghe anh nói mình muốn phiếu máy khâu và phiếu xe đạp vậy.

“Đại ca nói thật chứ?”

Anh chẳng rảnh đâu mà đi giải thích cái gì, trực tiếp nói: “Có Hồng Mai không? Loại bao mềm ấy?”

“Có có có” cậu thanh niên phản ứng lại, biết là anh thực sự cần.

“Chỉ là do đại ca cần gấp quá, chỗ tôi hiện tại chỉ mang theo một cây.”

Đừng nhìn phòng chiếu phim đông người, nhưng rất nhiều người mua cũng sẽ không mua số lượng lớn như thế, đều là mua từng bao, thậm chí là vài điếu.

Anh đột ngột đòi ba cây, cậu ta thực sự không chuẩn bị nhiều đến thế.

Anh cũng biết hiện tại chuyện làm ăn đều là lén lút, chẳng có mấy ai dám mang theo quá nhiều hàng hóa trên người.

Bị bắt thì đều là bằng chứng thép.

Không giống như về sau chính sách dần dần nới lỏng, mọi chuyện mới trở nên bình thường.

“Vậy tôi lấy trước một cây, số còn lại cậu cứ chuẩn bị cho tôi, ngày mai tôi qua lấy.”

Cậu thanh niên chính là thích những khách hàng sảng khoái như vậy.

Người ác ít lời.

“Vậy thì ngày mai, ngày mai nhất định sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho anh.”

Cầm lấy thuốc lá, anh rời khỏi phòng chiếu phim, leo lên xe bò.

“Anh cả, chúng ta bây giờ đến đại lầu bách hóa, mua máy khâu.”

Chiếc xe bò mà Chúc Trường Vinh vừa mới đánh đi bỗng nhiên dừng lại, “Giờ đã mua được rồi sao?”

Anh gật đầu, lấy phiếu máy khâu và tem công nghiệp trong tay ra.

“Có hai thứ này là có thể mua được.”

Chúc Trường Vinh nhìn đống phiếu và tem, chữ trên đó gã không nhận ra lắm, nhưng lời của anh thì gã tin.

Ngay lập tức gã vung roi, đánh xe bò chạy như bay, xong xuôi mới quay đầu nhìn anh.

“Đại lầu bách hóa đi thế nào?”

Hai người đến được đại lầu bách hóa sau hơn mười phút.

Nơi này, người qua kẻ lại tấp nập.

Đặc biệt là Chúc Trường Vinh, quanh năm ở thôn Thượng Hà chưa từng thấy qua sự đời, ngay lập tức bị vẻ cao lớn sừng sững của đại lầu bách hóa làm cho choáng ngợp.

Gã đứng sững ra đó hồi lâu không hề nhúc nhích.

Anh huých nhẹ vào tay gã, “Bên ngoài này chẳng có gì đẹp cả, bên trong mới gọi là đẹp cơ. Đi thôi.”

Chúc Trường Vinh cũng biết bản thân chưa thấy qua sự đời nên đã khiến anh chê cười, vệt đỏ hồng không giấu nổi trên khuôn mặt ngăm đen.

Gã cúi đầu, đi theo anh vào trong.

Suốt quãng đường, anh cố ý để Chúc Trường Vinh mở mang tầm mắt nên đi rất chậm.

Kiếp trước khi làm việc ở tiệm cơm hơn nửa năm, anh chẳng mấy khi không đến đại lầu bách hóa dạo chơi.

Đương nhiên biết rõ tầng một đều là quần áo, giày dép, đồ dùng hàng ngày, những món đồ lớn thực sự đều nằm ở tầng trên.

Nhưng Chúc Trường Vinh chưa từng thấy, đương nhiên cảm thấy mới lạ và muốn xem.

Đến cuối cùng quả thực là có cảm giác hoa mắt chóng mặt.

“Máy khâu bán ở đâu, chúng ta đi mua thôi!”

Chúc Trường Vinh không dám xem tiếp nữa.

Đồ đạc ở đây nhìn đẳng cấp rất cao, giá cả chắc chắn không hề rẻ.

Gã mua không nổi, nên cũng chẳng buồn xem nữa.

Anh vỗ vỗ vào cái túi tiền bên hông: “Em rể của anh bây giờ có tiền, anh ưng cái gì tôi mua cho cái đó.”

Anh hào khí ngất trời, nhưng Chúc Trường Vinh lại cảm thấy không nên tiêu xài bừa bãi.

Từ lúc anh nói muốn cưới Chúc Tình Nhã, muốn dùng tứ đại kiện làm sính lễ, thì hiện tại từng li từng tí của anh đều là của em gái nhà gã.

Chẳng có lý nào lại tiêu lên người gã cả.

“Mua máy khâu, ở đâu?”

Chúc Trường Vinh chưa từng đến đại lầu bách hóa nên thực sự không rõ phương hướng.

Cộng thêm việc vội vàng muốn rời đi, lời nói cũng trở nên không lưu loát.

Anh cũng không trêu gã nữa.

Tầm nhìn của một người nông dân không dễ dàng mở mang như vậy được.

Anh đi lên tầng hai.

Thời này đều đi cầu thang bộ, không có thang máy.

Nhưng lên đến tầng hai, so với sự đa dạng hàng hóa khiến người ta hoa mắt và dòng người tấp nập ở tầng một.

Tầng hai vắng vẻ hơn nhiều, hàng hóa cũng ít đi đáng kể.

Nhưng ngặt nỗi người ta lại bán toàn những món đồ quý giá.

Kẻ không mua nổi sẽ không lên đây, kẻ mua nổi thì còn phải xem trong tay có phiếu và tem hay không.

Mà hai thứ này đều không dễ kiếm.

“Đâ-đây, ở đây!”

Chúc Trường Vinh từng thấy máy khâu của nhà trưởng thôn, nên vừa lên lầu là gã nhận ra ngay.

Chỉ là do quá khích động nên có chút lắp bắp.

Lúc anh nhìn qua, chẳng phải đã thấy ngay chiếc máy khâu mới tinh kia sao?

Chỉ là nhân viên phục vụ nhìn thấy cách ăn mặc của Chúc Trường Vinh và anh, không cho rằng đây là những người có thể mua nổi máy khâu.

Cộng thêm thời đại này, thái độ phục vụ của nhân viên đều theo kiểu thờ ơ như vậy, nên càng không có ý định tiến lên bắt chuyện.

Anh chủ động bước tới.

Hai chữ "mỹ nữ" suýt nữa thốt ra khỏi miệng, chợt nhớ ra ở thời điểm hiện tại có thể bị coi là lưu manh, nên vội vàng đổi giọng.

“Chiếc máy khâu này bán thế nào?”

“Anh muốn loại của nhãn hiệu nào?”

“Loại tốt nhất ấy.”

“Hiệu Con Bướm, 138 tệ.”

Anh đi xem xét chiếc máy khâu hiệu Con Bướm, thấy không có vấn đề gì liền lấy phiếu và tem của mình ra.

Cùng với tiền mặt.

138 tệ.

Nhìn thấy những thứ này, nhân viên phục vụ vô cùng bất ngờ.

Phía bên máy khâu này người đến hỏi giá không ít, nhưng thực sự mua thì chẳng được mấy ai.

Thế mà người trước mặt này, vừa nói là đã mua ngay, hỏi sao cô ta không kinh ngạc cho được?

Ngay lập tức cô ta không còn vẻ uể oải nữa, cầm lấy những thứ đó đi tìm quản lý để thanh toán.

Trong lúc chờ đợi, Chúc Trường Vinh cứ chằm chằm nhìn chiếc máy khâu hiệu Con Bướm kia.

Cũng có trưng bày những nhãn hiệu khác, nhưng gã nhìn thế nào cũng thấy chiếc máy khâu tốt nhất mà anh nói là đẹp nhất.

Bởi vì nó là dành cho em gái gã.

Thì phải lấy cái tốt nhất.

Nhân lúc đó, anh đi dạo qua các quầy phục vụ khác.

Xe đạp, đài phát thanh, đồng hồ đeo tay…

Kiếp trước anh không kết hôn, tự nhiên không để ý đến những thứ này.

Sau này có tiền, anh có mua đồng hồ và đài phát thanh, còn xe đạp thì cũng chưa từng mua qua.

Không ngờ những thứ này đặt ở thời đại này giá cả đều không hề rẻ.

Tuy nhiên đồ tốt thì không thể một lúc mua hết về được, quá gây chú ý.

Anh ghi nhớ giá cả, đó đều là những chi phí mà anh sẽ phải bỏ ra.

“Anh ơi”

Cô em nhân viên phục vụ chạy lại nói là đã xong rồi.

Phía sau còn dẫn theo hai nam nhân viên cao lớn.

“Đây là phiếu của anh, hai vị đại ca này đến để giúp các anh khênh máy khâu xuống.”

Dịch vụ này coi như là khá tốt rồi.

Anh lấy thuốc lá ra, chia cho mỗi người một điếu.

Hai người kia thực sự không ngờ lại có chuyện tốt như vậy, liền dứt khoát nhận lấy.

Chúc Trường Vinh lại giật phắt lấy lại, tỏ vẻ nghiêm túc, “Không cần họ đâu, hai chúng tôi là được rồi.”

Hà Đông: “……”

Hai vị đại ca: “……”

Nhân viên phục vụ: “……”

Bầu không khí đột nhiên trở nên ngượng ngùng là cái chuyện gì thế này?

Mặt trời lặn sau núi.

Những người bận rộn ngoài đồng bắt đầu kéo nhau về nhà.

Chẳng vì gì khác, trời mà tối sầm lại thì tối đen như mực, đi đường sợ ngã.

Làm việc cũng chẳng làm nổi nữa.

Chi bằng về nhà sớm nấu cơm ăn, trời tối là có thể đi ngủ ngay.

Cả gia đình Chúc Kiến Quân và Đường Mai cũng đã về nhà từ sớm.

Tuy nhiên họ lại mang theo một sự mong đợi nhiều hơn những người khác.

Đó chính là việc hôm nay Hà Đông nói có thể mua được máy khâu về, liệu có phải là thật không?

Thực sự có thể mua về sao?

Trưa ngày hôm qua Chúc Trường Vinh từ chỗ anh về, nói là anh định dùng "ba bánh một vang" làm sính lễ cho Tình Nhã nhà họ.

Đó là vẻ vang và thể diện lớn lao biết bao.

Chưa nói đến các thôn khác, dù sao ở thôn Thượng Hà vẫn chưa từng có ai khênh "ba bánh một vang" đến nhà dạm ngõ cả.

Nhà họ Chúc liệu có thể có được sự vẻ vang này không?

Chúc Kiến Quân đang nghĩ như vậy, nghe thấy động tĩnh ở cổng sân, lập tức ngẩng đầu nhìn qua.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương