Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 50

Trước Sau

break

“Miểu Miểu, em đứng sang một bên, đừng nhìn.” Tần Liệt cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt căng cứng. Anh nhẹ nhàng che mắt cô lại, đẩy cô về phía Lưu Thuận Nga: “Chị giúp em chăm sóc Miểu Miểu một lát.”

Nói xong, anh quay người, đi thẳng về phía Dương què.

“Anh bạn, nghe tôi nói, là cô ấy quyến rũ...” Dương què vừa định bò dậy thì bị một sức mạnh đè chặt xuống. Cú đấm như thép rơi xuống mặt lão.

“Nói cái mẹ gì!” Tần Liệt nắm cổ áo Dương què, mỗi cú đấm là một tiếng “bốp” vang lên. Máu từ mũi lão phun ra nhưng Tần Liệt không hề có ý định dừng lại.

Sắc mặt anh lạnh như băng, ánh mắt đầy nguy hiểm như đang nhìn một món đồ vật vô tri.

Thằng cặn bã này, không đáng sống!

Anh tuyệt đối không cho phép ai động đến Miểu Miểu của mình!

Dương què vùng vẫy vô ích, nhưng sức lực quá chênh lệch khiến lão chỉ có thể nằm đó chịu đòn, không cách nào phản kháng.

Lão sẽ bị đánh chết mất!

Dương què hối hận, phụ nữ, thể diện, tất cả đều không còn quan trọng nữa. Lão chỉ muốn cầu xin tha mạng. Nhưng vừa mở miệng, máu lại trào ra.

Lưu Thuận Nga nhìn cảnh tượng dưới chân, thấy Dương què bị đánh đến mức nằm bất động, không còn giãy giụa nổi, chị sợ đến mức chạy tới ngăn lại: “Tần Liệt, dừng tay ngay! Đánh chết người thì phiền lắm đấy!”

Nghe thấy thế, Hứa Chi Miểu cũng hoảng hốt, lo sợ Tần Liệt sẽ làm gì đó quá đáng. Cô vội lao tới ôm lấy eo anh, kéo ngược lại: “Tần Liệt, em không sao. Anh dừng lại đi, đừng tự hại chính mình.”

Cảm giác mềm mại của cô gái phía sau, cùng giọng nói lo lắng vang lên bên tai, khiến lý trí của Tần Liệt từ cơn cuồng nộ trở lại bình thường. Anh mím chặt môi, những cú đấm dần dần dừng lại.

Miểu Miểu vẫn cần anh chăm sóc, anh không thể trở thành kẻ giết người.

Thấy Tần Liệt ngừng tay, Hứa Chi Miểu thở phào nhẹ nhõm, quay sang nói với Lưu Thuận Nga: “Chị Thuận Nga, phiền chị gọi người đến giúp. Chuyện này phải giao cho pháp luật xử lý.”

Lưu Thuận Nga gật đầu: “Được, chị ra đồng gọi người ngay.”

Trước khi đi, chị còn tức giận đá một cú vào Dương què đang rên rỉ trên đất: “Đồ hèn, dám bắt nạt phụ nữ. Đáng chết!”

Bà Vương Xuân Phân từ sau lần bị ngã đau lưng, đã nằm bẹp ở nhà mấy ngày trời. Càng nghĩ càng cảm thấy hôm đó mình đúng là thấy bóng dáng Hứa Chi Miểu đứng sau đám đông.

Cái con tiện nhân này, bố mẹ chết để lại cả đống tiền nhưng không chịu bỏ ra một xu phụng dưỡng, cưới về rồi thì không chịu làm lụng, chăm lo cho gia đình. Vì cô ta, ngay cả Tần Liệt đưa tiền cũng không thoải mái như trước. Thế thì sao được? Bà còn phải tiết kiệm để lo tiền cưới vợ cho thằng Kế Binh nữa!

Vương Xuân Phân càng nghĩ càng tức, cái đồ hồ ly tinh đó làm loạn cả nhà bà, không coi bà ra gì. Lần này, nhất định phải làm cô ta nhục nhã không ngóc đầu lên nổi!

Bà được Lý Phương Phương đỡ đi tới khu rừng nhỏ, trong đầu toàn những ý đồ ác độc nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ hiền từ: “Cảm ơn cô lắm, cô Lý. Tần Liệt không lấy cô là nó thiệt thòi thôi.”

Đúng lúc bà đang tính toán gọi ai đến “bắt gian”, thì gặp ngay Lý Phương Phương. Đây đúng là trời ban cơ hội. Một người từ thành phố đến, không dính dáng lợi ích, lời cô ta nói chắc chắn đáng tin.

Lý Phương Phương đỡ Vương Xuân Phân, giọng dịu dàng từ tốn: “Bác Vương, bác nói gì thế, cháu không dám nhận đâu.”

Cô ta liếc mắt nhìn bà, như vô tình hỏi: “Vợ cậu Tần, thật sự làm chuyện đó với người khác sao?”

Nếu những gì Vương Xuân Phân nói là thật, thì Hứa Chi Miểu đã cắm sừng Tần Liệt, vậy anh ta còn cần con hồ ly tinh đó làm gì nữa chứ? Chờ Tần Liệt đuổi người đàn bà đó đi, chẳng phải mình sẽ lại có cơ hội sao?

Tần Liệt bề ngoài nhìn lạnh lùng, nhưng với người thân cận lại rất chân thành, đây cũng chính là lý do cô ta từng muốn tiếp cận anh. Nhưng không ngờ rằng, Tần Liệt lại cưới Hứa Chi Miểu! Cô ta có gì hơn mình? Người đàn bà đó dựa vào đâu mà xứng đáng?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc