Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 30

Trước Sau

break

Hoàng Hữu Lương như phát hiện ra một đại lục mới, ngạc nhiên thốt lên: "Anh Tần, anh không biết à?"

Tần Liệt mím chặt môi, gật đầu khẽ đáp một tiếng.

Thế là Hoàng Hữu Lương như mở ra chiếc rương chuyện phiếm, dựng xẻng sang một bên, hắng giọng, sinh động kể lại loạt chuyện bát quái về lần chia tài sản của nhà họ Tần mà anh ta nghe được từ bà Vương.

Từ chuyện Hứa Chi Miểu cãi nhau với Vương Xuân Phân, đến chuyện cô mời đội trưởng tới chứng kiến, Hoàng Hữu Lương kể càng lúc càng hăng, như thể mình chính là người tận mắt chứng kiến mọi thứ.

"...Anh không biết đấy thôi, chị dâu lúc ấy oai phong lắm. Đúng là..."

Hoàng Hữu Lương đang nói hăng say, nước bọt sắp khô thì quay đầu định bảo Tần Liệt đưa bình nước, nhưng ngay lập tức thấy mặt anh lạnh như băng.

Thế là anh ta lập tức ngậm miệng.

Ở nhà.

Hứa Chi Miểu đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp. Bà Diệp Tú Chi, không chịu ngồi yên, vừa từ vườn rau quay lại, giờ lại giúp cô nhóm lửa.

"Bà ơi, lửa nhỏ lại thôi, bà vào nghỉ đi, để con làm là được rồi." Hứa Chi Miểu vừa dùng xẻng đảo đồ ăn trong chảo, vừa nhìn bà Diệp Tú Chi đang nhóm lửa đến đổ cả mồ hôi trên trán mà nói.

Cô ngẩng đầu, vô tình nhìn qua cửa sổ, thấy bóng dáng mũm mĩm thấp thoáng ở cổng sân.

Là Tần Kế Binh.

Nhà họ Tần cách đây khá xa, sao cậu nhóc lại chạy tới đây?

Tần Kế Binh thò đầu qua cổng, hít hà mùi thơm của thịt từ trong sân bay ra, không ngừng khịt khịt mũi. Chẳng mấy chốc, cậu ta lao vào sân như một cơn lốc nhỏ, miệng hét lớn:

"Bà ơi, cháu muốn ăn thịt!"

Tần Kế Binh hét ầm lên như một viên đạn pháo, lao thẳng vào bếp, với tay định vơ lấy đĩa thịt kho trên bếp.

Hứa Chi Miểu phản ứng nhanh như chớp, vội cầm bát lên, đôi mày thanh tú cau lại đầy khó chịu: "Cậu làm gì đấy?"

Cậu nhóc này đúng là sản phẩm từ "trường giáo dục" của Vương Xuân Phân, nhìn một cái đã biết là thói quen xấu. Ngay cả móng tay đen nhẻm còn không thèm rửa mà đã dám đưa tay vào đĩa đồ ăn của cô!

"Kế Binh, sao con lại ở đây?" Bà Diệp nhìn thấy Tần Kế Binh cũng hơi bất ngờ. Bà nhanh chóng đặt kẹp lửa xuống cạnh đống củi, liếc về phía Hứa Chi Miểu, rồi vội vàng kéo tay cậu nhóc lôi ra ngoài, vừa dỗ dành: "Thịt này là anh cả và chị dâu con mua, chúng ta không thể ăn, ngoan nào."

Trong lòng Diệp Tú Chi rất rõ, thời này ăn không đủ no, cả năm may ra mới thấy chút thịt trên bàn. Dù Tần Liệt và Tần Kế Binh là anh em ruột, nhưng gia đình đã phân chia rồi, bản thân bà mặt dày đi theo vợ chồng Tần Liệt đã là gánh nặng, giờ thêm đứa nhỏ vào tranh thịt thì còn ra sao nữa?

"Thả cháu ra! Bà già chết tiệt này, thả cháu ra!" Tần Kế Binh không ngờ người bà trước giờ luôn chiều chuộng lại không đứng về phía mình mà còn đẩy cậu ra ngoài. Cậu bé mập mạp vùng vẫy dữ dội, trong đầu hiện lên những lời cha mẹ hay nói.

Tần Kế Binh ưỡn cổ hét lên: "Anh cả với chị dâu gì chứ! Mẹ cháu nói rồi, chỉ cần là đồ của nhà họ Tần thì đều là của cháu. Cha còn bảo sau này anh cả phải còng lưng làm việc kiếm tiền cho cháu xây nhà, cưới vợ nữa. Không cho cháu ăn thịt, cháu sẽ méc cha!"

Tần Kế Binh dù nhỏ tuổi nhưng thân hình lại mũm mĩm chắc nịch, Diệp Tú Chi yếu ớt không thể giữ nổi. Cậu bé chỉ cần giãy một cái là thoát ra, nhảy tới trước mặt Hứa Chi Miểu, cố vươn tay để với lấy đĩa thịt.

Diệp Tú Chi loạng choạng ngả về phía sau, còn câu "bà già chết tiệt" đã làm tổn thương bà sâu sắc.

Hứa Chi Miểu tức giận.

Trẻ con không biết nói dối, xem ra bộ mặt thật của Tần Đại Thành và Vương Xuân Phân đã rõ mồn một. Cái gì mà sau này Tần Liệt phải còng lưng làm việc để Tần Kế Binh xây nhà cưới vợ? Tần Đại Thành coi Tần Liệt là gì? Tần Kế Binh thì được nuông chiều, còn Tần Liệt thì phải kiệt sức nuôi nấng đứa em trai nhỏ này sao?

Tần Liệt từ trước đến nay không nợ ai, cô cũng sẽ không để ai ức hiếp anh như thế!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc