Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 25

Trước Sau

break

Nói xong anh chàng trêu đùa chạy mất, Hoàng Chí Tường cầm gậy đuổi theo. Cả sân lập tức náo loạn, gà bay chó chạy tán loạn.

Mặt trời đã khuất dần về phía Tây, từng cột khói bếp nhẹ nhàng bốc lên từ ống khói mỗi nhà trong làng.

Ở nông thôn, đến giờ ăn mà không ghé nhà người khác là quy tắc ngầm ai cũng hiểu. Sau khi giải quyết chuyện đồ đạc và chiếc xe đạp, Hứa Chi Miểu và Diệp Tú Chi cũng không nán lại lâu, liền quay về nhà.

Ngửi mùi khói bếp phảng phất trên đường, Diệp Tú Chi nhìn Hứa Chi Miểu đang nhíu mày, trong lòng không khỏi lo lắng. Bữa tối hôm nay vẫn chưa chuẩn bị, để hai đứa trẻ nhịn đói thì sao mà được...

Hứa Chi Miểu cũng đang nghĩ về vấn đề này.

Lương thực trong nhà không có gì nhiều, lại chưa có nồi để nấu. Bản thân cô thì sao cũng được, nhưng Tần Liệt cần sức để làm việc, còn Diệp Tú Chi cũng cần bồi bổ cơ thể, không có chút chất béo nào thì không ổn. Muốn mua thịt hay gì đó thì nhanh nhất cũng phải đợi đến mai, khi cô ra thị trấn. Nhưng tối nay lấy lý do gì để hợp lý hóa chuyện cô mang thức ăn từ không gian bí mật của mình ra đây?

Trong lúc cô đang đau đầu suy nghĩ, Tần Liệt – người được giao đi lên núi săn bắn – đã mang về một bất ngờ lớn.

“Cái này... đều là anh săn được à?”

Nhìn hai con gà rừng và một con thỏ rừng nằm giữa sân, Hứa Chi Miểu không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và vui mừng trên mặt.

Vào thời kỳ đặc biệt này, mọi tài sản đều thuộc sở hữu công cộng, việc săn bắn tư nhân thường không được phép. Tuy nhiên, nhờ môi trường sinh thái tốt của làng Cắm Cờ, thú rừng ở đây nhiều đến mức gần như tràn lan. Vì vậy, người dân trong làng được ngầm cho phép bắt một ít để cải thiện bữa ăn.

Nhưng việc săn thú rừng đòi hỏi kỹ thuật nhất định, mà thú rừng lại rất tinh ranh. Việc dân làng đôi khi bắt được một con gà rừng đã là chuyện đáng mừng, huống chi như Tần Liệt, một lần bắt được hẳn hai con gà và một con thỏ – điều này chưa từng có.

“Anh giỏi thật đấy.” Hứa Chi Miểu nhìn Tần Liệt, không giấu được sự khâm phục trong lời khen.

Ba con thú này đều béo mẫm, tối nay chắc chắn có một bữa thật no nê!

Nhìn Hứa Chi Miểu vui vẻ, khóe miệng Tần Liệt không tự chủ được mà cong lên thành một nụ cười. Anh nói: “Không để em phải đói đâu.”

Diệp Tú Chi cũng cười vui vẻ: “Đúng là thế, Tần Liệt thằng nhóc này từ khi mười mấy tuổi đã giỏi bắt gà rừng rồi. Trên núi sau nhà chẳng có con gì thoát được tay nó. Đúng là giỏi thật, cũng biết chăm người ta ghê.”

Nói xong, bà xách gà và thỏ đi thẳng ra sân sau, để lại không gian cho hai người trẻ.

Chẳng mấy chốc, trước sân chỉ còn lại họ.

Chiếc áo khoác của Tần Liệt bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt vào người, làm lộ rõ những đường nét cơ bắp rắn chắc. Anh đứng đó, không chớp mắt mà nhìn Hứa Chi Miểu.

Hứa Chi Miểu cố gắng phớt lờ ánh mắt như thiêu đốt của anh. Cô lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, kiễng chân lau mồ hôi trên trán anh: “Mệt lắm phải không? Đi nghỉ đi, em sẽ nấu món ngon cho anh.”

Nói xong, cô cất khăn tay, định bước ra sau.

“Đợi đã.” Tần Liệt vội chặn bước chân cô.

“Sao thế?” Hứa Chi Miểu nhìn anh đầy thắc mắc.

Tần Liệt cúi đầu, trước mặt anh là cô vợ nhỏ của mình. Đập vào mắt anh là chiếc cổ trắng ngần và đôi môi đỏ mọng. Anh nuốt nước bọt hai lần, nuốt lại những lời muốn nói, rồi bảo: “Để anh đi cùng em.”

Vì chưa có nồi, tối đó Hứa Chi Miểu đã dùng thú rừng mà Tần Liệt mang về để làm món gà bọc đất nướng và thỏ nướng xiên. Con gà mái còn lại, cô dự định mang ra chợ ngày mai để xem có bán được không.

Không có gia vị gì ngoài muối, món gà bọc đất chỉ được ướp đơn giản. Nhưng khi lớp đất vàng được đập ra, mùi thơm của lá sen hòa quyện với thịt gà bốc lên, khiến ai ngửi cũng phải thèm thuồng, chỉ muốn nuốt cả lưỡi.

Thịt nướng thỏ là món hoàn toàn trái ngược. Ngoài muối, Hứa Chi Miểu còn lén lút lấy không ít gia vị từ không gian để ướp, nào là bột thì là, bột hoa tiêu... Cuối cùng, món thỏ nướng giòn bên ngoài, mềm bên trong, thêm một ít hành lá rắc lên, thơm nức khiến Diệp Tú Chi và Tần Liệt chỉ cắm cúi ăn, chẳng còn thời gian nói chuyện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc