Bữa ăn này khiến Tần Liệt và Diệp Tú Chi vừa rửa tay vào ăn cơm đã giật mình ngỡ ngàng.
"Tần Liệt, cháu dâu, cái này... cái này ăn uống tốt quá. Lương thực nhà mình đâu có nhiều, vẫn nên tiết kiệm một chút." Diệp Tú Chi lo lắng nhìn cô.
Tần Liệt không nói gì, đôi mắt đen láy lại chăm chú nhìn cô. Nhưng ánh mắt anh không phải vì ngạc nhiên với đồ ăn, mà là đang nghĩ, bánh trứng này rõ ràng dùng không ít bột mì, nhưng bột trong kho nhà họ Hứa thì anh biết chắc chưa đụng tới. Hứa Chi Miểu mang theo bột mì lúc nào vậy?
Hứa Chi Miểu mỉm cười rạng rỡ, chia mỗi người một chiếc bánh trứng vàng óng, rồi nói: "Hai người cứ yên tâm ăn. Ba chúng ta, sáu bàn tay, chỉ cần đồng lòng, chẳng lẽ ngày tháng lại không thể tốt lên được sao?"
Ánh mắt mờ đục của Diệp Tú Chi sáng lên đôi chút, trong lòng bà như bị khuấy động bởi một cảm xúc mãnh liệt khó tả. Bà cúi đầu ăn bánh mà không nói thêm lời nào.
Tần Liệt gật đầu: "Được, nghe em."
Hứa Chi Miểu nhìn bà và anh ăn uống đầy thỏa mãn, trong lòng cũng thấy vui, khẽ mím môi cười.
“Cậu, cậu thật sự chưa chết à?”
Đột nhiên, một giọng nói chói tai vang lên từ cửa bếp. Hứa Chi Miểu theo tiếng nhìn qua, thấy Vương Xuân Phân, người còn chưa kịp đặt cái cuốc xuống, đứng đó với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Sáng nay, có người ngoài đồng nói đã thấy Tần Liệt, bà ta còn không tin, ai ngờ người ta thật sự còn sống!
Vương Xuân Phân liếc mắt ra phía sau, nhìn Tần Đại Thành, trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn. Tần Liệt ngày thường coi Hứa Chi Miểu như báu vật, đến cả việc đồng áng cũng không cho cô làm. Giờ anh ta trở về, muốn nghĩ cách với Hứa Chi Miểu lại càng khó hơn.
Tần Đại Thành mặt mày cũng chẳng có chút vui vẻ gì khi thấy con trai quay về. Hai hàng lông mày đen rối của ông nhíu chặt lại, mắng: “Người ta đã về rồi sao còn chưa ra đồng? Muốn làm cho cha mày mệt chết à?”
Giọng điệu không hề có chút tình thương nào của người lớn, mà như muốn khắc luôn hai chữ “bóc lột” lên mặt.
Tần Liệt còn chưa nói gì, Hứa Chi Miểu đã giận sôi lên. Cô bật dậy, liếc qua hai ông bà già ngoài kia, hít sâu một hơi, cười mà như không, đáp: “Cha mẹ nói chuyện hay thật. Nghe còn hay hơn tiếng thím bên cạnh bón phân cho vườn rau. Quả nhiên già rồi, lời nói cũng phối hợp ăn ý, một đôi trời sinh, mai rùa và mu rùa.”
“Cô...!” Vương Xuân Phân nghe ra được Hứa Chi Miểu đang chửi mình, mặt mày tối sầm như sắp nhỏ ra nước đen.
Nhưng còn chưa kịp phản đòn, Hứa Chi Miểu đã chậm rãi bước tới bên Tần Liệt: “Chồng tôi Tần Liệt còn khỏe mạnh lắm, không ra đồng thì sao nào? Dù gì cũng chia nhà rồi, anh ấy làm việc thì công điểm cũng chẳng ghi vào sổ của hai người nữa. Còn mong anh ấy làm việc nặng cho nhà các người à? Nằm mơ giữa ban ngày đi!”
Diệp Tú Chi nhìn người này lại nhìn người kia, định mở miệng khuyên giải, nhưng bà cũng thấy Đại Thành và Xuân Phân đúng là quá đáng, có cha mẹ nào lại làm như vậy? Thế là bà cúi đầu, im lặng không nói.
Tần Đại Thành mặt đen như đít nồi, rõ ràng là tức điên lên, nhưng không thèm đếm xỉa tới Hứa Chi Miểu mà trầm giọng quát Tần Liệt: “Mày lấy được vợ hay lắm, nhân lúc mày không ở nhà liền xúi bẩy chia nhà. Bao nhiêu năm tao nuôi mày để làm cái gì? Đồ súc sinh, mày cứ để mặc nó chửi cha mày như thế à?”
Hứa Chi Miểu tức đến đỏ cả mắt, muốn xông lên cãi tay đôi, nhưng Tần Liệt đã nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng trấn an.
Anh đứng dậy, cao hơn hẳn những người trong nhà, toát ra áp lực vô hình.
Tần Liệt nhìn Tần Đại Thành, giọng nói lãnh đạm: “Tôi có phải do ông nuôi lớn không, chính ông rõ hơn ai hết. Bao nhiêu năm nay, tôi có gì phải hổ thẹn với ông chứ?
Còn việc chia nhà, tôi đã muốn làm từ lâu. Nếu không phải vì bà nội, ông nghĩ tôi sẽ ở đây bao lâu? Bây giờ đúng lúc, Chi Miểu thay tôi làm, tôi còn phải cảm ơn cô ấy.”