Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 1

Trước Sau

break

Giữa ngày đông giá rét, trời đổ trận bão tuyết lớn.

Năm nay Giang Châu rét buốt hơn hẳn mọi năm, cả thành chìm trong sắc trắng bạc phau, gió bấc thổi đến thấu xương, lạnh lẽo hơn bất kỳ đâu.

Tuyết rơi như hạt muối, bay đầy trời đất, ngay cả khung cửa sổ tráng men lưu ly của đại phủ Bùi gia cũng phủ kín một tầng tuyết dày.

Trời vừa tờ mờ sáng, Cúc Hương, đại nha hoàn hầu cận bên lão phu nhân đã uyển chuyển bước ra ngoại viện.

Phòng bếp ở ngoại viện, nơi phụ trách việc ăn uống, lúc này đã bốc lên làn khói trắng nghi ngút. Lửa trong lò cháy đỏ rực, năm sáu chiếc nồi sắt trên bếp tỏa hơi nóng phì phì.

Trên bàn phủ tấm khăn thêu hoa sen, mấy món ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn.

Có cháo đậu đỏ, dưa muối sợi và gà xé trộn nguội mà lão phu nhân ưa thích;

Có súp sữa óc chó và bánh hoa quế dành cho đại phu nhân Thẩm thị;

Lại có cả đậu Hà Lan và đậu phụ sữa mà nhị phu nhân đích thân căn dặn phải chuẩn bị.

Vừa thấy Cúc Hương, người thân tín bậc nhất bên cạnh lão phu nhân Bùi gia bước vào, các nha hoàn miệng ngọt cùng bọn quản sự ngoại viện vội vàng tiến tới chào hỏi: “Cúc Hương tỷ tỷ đến rồi, chẳng hay lão phu nhân có điều gì căn dặn chăng?”

Cúc Hương tuy được gọi một tiếng “Tỷ tỷ”, song nàng ta cũng chỉ mới ngoài đôi mươi. Ở nhà thường dân thì đã là tuổi trưởng thành, nhưng trong hậu viện nơi hầu hạ chủ nhân, nàng ta vẫn chưa tới hàng ma ma.

Đôi mắt nàng ta sáng long lanh, liếc nhìn Lưu quản sự một cái: “Người hơn ta cả một giáp, đừng gọi ta già đi nữa! Hôm nay ta đến là theo lệnh của lão phu nhân, lát nữa trước khi vào chính viện, nhớ cho nổ một tràng pháo hoa, rồi dặn bà tử đi chợ phải cẩn thận mua thêm, cứ thấy loại hoa quả tươi mới nào là mua hết đưa vào nội viện. Thức ăn phải tươi ngon, tuyệt đối không được thiếu thứ gì.”

Lưu quản sự nghe vậy thì khó hiểu, đôi mắt mở to ngẩn người hỏi: “Còn cả tháng nữa mới đến Tết, sao giờ đã đốt pháo, lại dặn sắm sửa gấp gáp như thế? Chẳng lẽ có nhân vật lớn nào sắp đến phủ làm khách?”

“Phải đó! Đại thiếu gia sắp trở về tổ trạch thăm hỏi rồi!”

Câu nói vừa dứt, tất cả mọi người đều hít sâu một hơi lạnh.

Ai trong phủ mà chẳng nghe danh tiếng lẫy lừng của đại thiếu gia Bùi Toản Bùi gia cơ chứ?

Bùi Toản bụng đầy thi thư, tài hoa hơn người, mới mười sáu tuổi đã liên tiếp đỗ đầu ba kỳ thi, đề tên bảng vàng.

Bùi thị là thế gia vọng tộc đứng đầu Giang Châu, giới sĩ tộc địa phương không ai có thể sánh kịp.

Thế nhưng, dòng dõi cao môn như thế, khi đặt chân tới kinh thành lại chẳng được xem là hiển hách gì mấy.

Bùi gia ở kinh thành nhân mạch không rộng, may thay trong cung lại có một vị bà cô của Bùi gia sinh hạ hoàng tự.

Bùi Quý phi ở chốn cung đình không có gia tộc làm chỗ dựa, quả thật từng bước đều gian nan.

May mà trong gia tộc tuy nhân đinh thưa thớt, nhưng vẫn còn có người xuất chúng.

Khi thấy cháu trai bên ngoại là Bùi Toản tài năng hiếm có, tất nhiên Bùi Quý phi cũng muốn dốc hết sức nâng đỡ.

Nhờ những lời gió thổi bên gối Hoàng đế của Bùi Quý phi, Bùi Toản vừa bước vào quan trường đã được Nguyên Khánh Đế coi trọng.

Chỉ trong vỏn vẹn mười năm, y từ một quan văn nhỏ bé đã được thăng chức làm Đại đô đốc của Tả quân Đô đốc phủ, chức thống lĩnh toàn bộ quân vụ vùng Giang Châu và Du Châu.

Dưới gối Bùi Quý phi có Nhị hoàng tử, từ nhỏ thông tuệ lanh lợi, được Nguyên Khánh Đế hết mực yêu quý.

Song Nguyên Khánh Đế vẫn chưa lập thái tử, còn đang cân nhắc giữa trưởng tử và thứ tử. Một mặt, ông ta muốn bồi dưỡng cho đứa con thứ đang yếu thế những tâm phúc có thể giúp hắn ta nắm quyền về sau; mặt khác, vì lòng nghi kỵ của đế vương, ông ta lại dè chừng ngoại tộc của phi tần trở nên thế lớn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương